Day: November 20, 2021

Nước tôi không thuộc về thế gian này

Chuyện kể rằng, có một ông lão lang thang dựng lều trú ngụ trước hoàng cung. Nhà vua triệu vào chất vấn ông lão: Nhà người nghe cho rõ đây đâu phải là trạm nghỉ chân của Ngươi? Ông lão liền hỏi: Tâu bệ hạ, trước hoàng thượng, ai sở hữu hoàng cung này ạ? Đức vua trả lời: phụ vương của trẫm, người đã băng hà. Thế vậy, ai đã sở hữu chỗ này trước phụ vương của hoàng thượng? Tiên đế của phụ vương trẫm, ông ấy cũng đã qua đời. Ông lão liền nói: Thế thì đây cũng chỉ là một trạm nghỉ chân; ai cũng chỉ ở chỗ này một thời gian ngắn rồi đi mà thôi.

Câu chuyện giả tưởng trên cho ta thấy Vua chúa trần gian là thế, dù có trị vì đến “muôn tuổi” thì rồi cũng có lúc ra đi. Còn Chúa Giê-su thì khác, Ngài mới là Vua muôn đời, là Vua vũ trụ vì Ngài không thuộc về thế giới của các vị vua trần thế và vượt quá những gì thuộc về giá trị thế gian.

Vua Giê-su đã được Ngôn sứ Đanien trong bài đọc I loan báo như là một nhân vật rất đặc biệt được gọi là Con Người. Con Người đã phải chịu rất nhiều đau khổ. Tuy nhiên, Đanien thấy Đấng Lão Thành (tức Thiên Chúa) trao cho Con Người quyền thống trị tất cả loài người. Nhân vật Con Người ấy chính là hình ảnh tiên báo Đấng Messia. Và Đức Giêsu chính là Đấng Messia hoàn thành lời tiên tri ấy.

Và như mô tả trong sách Khái huyền ở bài đọc II, thì vua Giê-su đã lấy máu mình rửa sạch mọi tội lỗi của con người vì yêu thương họ. Sau khi chịu nạn chịu chết, Ngài được tôn lên làm Vua mọi loài và làm cho chúng ta trở thành công dân trong vương quốc của Ngài.

Vương quốc của Vua Giê-su là vương quốc mà như Đức Giê-su nói với quan Phi-la-tô là “ không thuộc về thế gian này”, nhưng là vương quốc của sự thật và tình yêu.  Một vương quốc không có biên giới vì vũ trụ này là vương quốc của Chúa và bất cứ nơi đâu có người sống trong chân lý và tình yêu thì ở đó vương quốc của Chúa hiển trị.  Một vương quốc không có quân đội vì bất cứ ai thuộc về chân lý, sống theo lương tâm ngay chính, sống hòa thuận, thương yêu và làm những việc lành thì là người bảo vệ và thuộc về vương quốc này.

Qua ý nghĩa Lời Chúa hôm nay, mỗi người chúng ta sẽ phải làm gì để xứng đáng dự phần vương quốc của Đức Giê-su mỗi ngày một hơn? Mỗi chúng ta đã lãnh nhận bí tích thánh tẩy và nhờ đó trở thành công dân của vương quốc của Đức Giê-su.  Vương quốc mà Chúa Giê-su thiết lập đang khởi đầu ngay tại trần thế này, và được sánh ví như hạt cải và như men trong bột. Hạt cải có trở thành cây lớn, men có làm dậy nở thúng bột hay không cần phải nhờ vào sự tăng trưởng của mỗi người chúng ta trong đời sống đạo mỗi ngày.  

Để mỗi người chúng ta tự trả lời với Chúa trong ngày cuối cùng của năm phụng vụ, xin chia sẻ câu chuyện sau:

Vừa khi cuộc thế chiến thứ hai kết thúc, một toán lính đồng minh đã tình nguyện đến giúp đỡ người dân ở một làng nhỏ ở miền Bắc nước Ba-lan tái thiết lại những gì đã bị chiến tranh tàn phá.

Dân làng không yêu cầu họ làm công tác gì, cũng không xin giúp đỡ thuốc men, thực phẩm hay nông cụ. Họ chỉ xin các binh sĩ đồng minh giúp họ tái thiết một pho tượng đã bị bể nát tan tành. Từ nhiều thế kỷ qua, pho tượng này là niềm tự hào của người dân trong làng. Giờ đây pho tượng chỉ còn là những mảnh vụn nằm vung vãi dưới đất. Liệu những người lính đồng minh có thể làm được công tác khó khăn này không?

Quả thực, công tác khó khăn. Nhưng cuối cùng các binh sĩ cũng nhặt lại được từng mảnh vỡ và dựng lại được pho tượng. Chỉ có điều là có hai phần chi thể trong pho tượng là họ không thể tìm thấy.

Họ dựng pho tượng giữa quảng trường của ngôi làng và phủ lên đó một tấm vải lụa. Tấm vải này chỉ được mở ra bằng một nghi thức do ông xã trưởng chủ tọa.

Khi dân chúng trong làng tề tựu đông đủ trước quảng trường. Ông xã trưởng đọc diễn văn cám ơn các binh sĩ đồng minh và cho mở tấm vải lụa ra. Mọi người kêu lên với tất cả kinh ngạc. Pho tượng tuyệt đẹp nhưng lại không có đôi tay. Dưới chân pho tượng Chúa Kitô Vua không có đôi tay này, mọi người đọc được hàng chữ viết thật lớn sau đây: “Ta không có tay. Các con có thể cho Ta mượn đôi tay của các con được không?”

“Ta không có tay, các con có thể cho Ta mượn đôi tay của các con được không?” Vâng, câu nói  cảm động này cho thấy Chúa Ki-tô đang rất cần những  đôi tay của chúng ta để xây dựng vương quốc của Ngài. Trong cuộc sống hôm nay, vẫn còn đó những bất công xã hội, những thù hằn ghen ghét, những mảnh đời đau khổ vì nghèo đói, bệnh tật và bị bỏ rơi… Hơn lúc nào hết, Vua Ki-tô cần đến đôi tay tương trợ của những thần dân là chúng ta để xây dựng một xã hội biết tôn trọng sự thật, sự sống và môi trường sống, trong sự hiệp nhất và yêu thương. Cách đây hai ngàn năm, Chúa Giê-su đã đi lại, đã nói và đã làm biết bao nhiêu điều tốt đẹp, ngày nay hơn bao giờ hết, Ngài cũng muốn cho các hoạt động yêu thương của Ngài được tiếp tục thực hiện nơi cuộc sống chứng tá của mỗi người chúng ta.

Lạy Chúa,  xin cho chúng con nhận ra sự hiện diện sống động của Chúa trong phụng vụ thánh thể mà chúng con đang cử hành. Xin soi sáng cho chúng con để chúng con nhận ra Chúa nơi anh chị em xung quanh mà hết tình yêu thương họ bằng chính tình yêu chúng con thể hiện nơi Chúa bởi vì chính vì họ mà chúng con được mời gọi để sống tình yêu liên kết mật thiết với Chúa mỗi ngày. Amen.

Scroll to Top