Ngày: Tháng Tư 6, 2024

Phúc cho ai không thấy mà tin

Chúa nhật II Phục sinh – Lòng Chúa thương xót

Chúa nhật II Phục sinh hôm nay được gọi là Chúa nhật của lòng thương xót Chúa. Chúa nhật lòng Chúa thương xót đã được Đức Thánh Giáo Hoàng Gioan Phao lô II thiết lập nhân dịp ngày lễ phong thánh cho nữ tu Faustina. Thật là ý nghĩa cho ngày lễ hôm nay vì Đức Thánh Cha Phanxico vừa mới loan báo Năm Thánh của lòng thương xót Chúa. Năm thánh sẽ bắt đầu vào ngày 8 tháng 12 năm 2015, đúng ngày lễ Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội và bế mạc vào ngày 20 tháng 11 năm 2016 nhằm vào ngày lễ Chúa Ki-tô Vua.

Với ý nghĩa của ngày lễ hôm nay, các bài đọc Kinh thánh đều quy về lòng thương xót của Chúa trong bầu khí vui mừng của mùa PS.

Bài đọc thứ nhất trích trong sách Tông đồ Công vụ đã chỉ cho chúng ta thấy một cộng đoàn tín hữu đón nhận lòng thương xót của Chúa. Chính nhờ vào cuộc gặp gỡ thân tình với Chúa mà họ đã hoàn toàn thay đổi cuộc sống. Họ hiểu được rằng họ được kêu gọi để trở nên một cộng đoàn của tình liên đới, một cộng đoàn cầu nguyện và một cộng đoàn liên kết mật thiết với Chúa.

Trong bài đọc II, thánh Gioan lại đưa chúng ta vào trung tâm của niềm tin nơi Đức Ki-tô. Niềm tin đổi mới tận căn cái nhìn của chúng ta với mọi người. Niềm tin này giúp chúng ta thấy được ánh sáng của tình yêu được biểu lộ nơi Đức Ki-tô. Chính khi chiêm ngắm thánh giá Chúa mà chúng ta bắt đầu hiểu được tình yêu vô biên này. Thiên Chúa đã yêu thương con người thế nào thì chúng ta cũng phải yêu thương tha nhân như thế. Nếu chúng ta yêu mến Thiên Chúa, thì chúng ta phải trở nên anh em với nhau. Đây quả là một cuộc chiến đấu chống lại cám dỗ và sự dữ mỗi ngày. Nhưng Thiên Chúa không bỏ chúng ta. Thánh Phao lô nói với chúng ta rằng không có gì có thể ngăn chúng ta khỏi tình yêu của Thiên Chúa là thế.

Với bài Tin mừng hôm nay, chúng ta chưa bao giờ thấy được tình thương của Thiên Chúa như thế. Quả vậy, trong ngày thứ nhất trong tuần, Chúa Ki-tô phục sinh đã tìm gặp các môn đệ. Và ngài đã thấy họ đang ở trong nỗi sợ hãi, bơ vơ và khép kín. Có vẻ như các ông đã không tin vào Ngài vì các ông đang cảm thấy số phận của các ông cũng sẽ kết thúc như số phận của Thầy mình. Các ông tìm cách quên đi tất cả vì nỗi hiểm nguy đang rình chờ nên các ông suốt ngày ở trong nhà đóng kín mà không muốn đi dạo trong thành phố.

Kinh nghiệm của các môn đệ khi xưa cũng là kinh nghiệm của chúng ta trong thế giới hôm nay: Làm sao mà đối diện với một thế giới đang nhân danh sức mạnh của con người để chống lại Thiên Chúa, chống lại Giáo hội, chống lại những người tin? Chúng ta thấy rõ ràng là không dễ tuyên xưng và sống niềm tin ki-tô giáo trong thế giới hôm nay. Trước những thách đố, cám dỗ lớn nhất đối với chúng ta là xây lên xung quanh mình những bức tường ngăn cách và tự vệ. Đó chính là cách thức để chúng ta bảo vệ mình trước giông tố cuộc đời. Chúng ta nhiều khi bối rối không biết hành xử thế nào trước một thế giới xa lại với niềm tin ki-tô giáo. Làm được gì đây trong một đại dương mênh mông xa lạ đó, đó là câu hỏi dai dảng bên tai chúng ta mỗi ngày.

Tuy nhiên, vào ngày lễ Phục sinh, Chúa Ki-tô lại đến với chúng ta để giải thoát chúng ta khỏi nỗi sợ hãi và lo âu này. Ngài mời gọi các tông đồ đi ra và khởi đầu một sứ mạng: như Cha đã sai thầy, thầy cũng sai anh em. Và lời đầu tiên của Chúa phục sinh là một sứ điệp của bình an. Bình an của Chúa Ki-tô này được người tín hữu mang đến cho những anh chị em xung quanh mình: anh em hãy đi vào trong thế giới, hãy trở nên niềm hy vọng cho con người. Chúng ta được mời gọi trở nên những người mang trong mình tình yêu của Chúa. Bởi vì như thánh Phanxicô Mauriac đã nói: ngày nào mà chúng ta không rực lửa tình yêu nữa là lúc mà tha nhân đang chết cóng. Vâng, lửa tình yêu này cần phải đi đến sự bao dung và tha thứ. Tha thứ là khí cụ của lòng thương xót của Chúa. Trong thư gửi cho tín hữu Êphêsô, thánh Phao lô đã viết: anh em hãy tha thứ cho nhau như Chúa đã tha thứ cho anh em trong Đức Ki-tô.

Vẫn còn đó hình ảnh của tông đồ Tôma, người đã vắng mặt hôm Chúa phục sinh hiện ra. Điều mà Tôma đã thấy được chỉ là Đức Giê-su bị đóng đinh và bị chôn trong mồ. Đáp lại yêu cầu của Tôma, Chúa Ki-tô phục sinh đã mời ông lại gần và đụng tay vào các vết thương. Tuy nhiên thì ông đã không cần phải làm điều đó bởi vì ông đã đi xa hơn các anh em của ông khi ông là người đầu tiên nhận ra Chúa Giê-su “ Lạy Chúa tôi, lạy Thiên Chúa của tôi”. Chính sự gặp gỡ và lời của Chúa Ki-tô đã gợi lên sự tuyên xưng đức tin của người hoài nghi. Chúng ta cũng thế, như Tôma, chúng ta thích thấy bằng chứng để tin. Nhưng Chúa không ngừng nhắc lại với chúng ta những lời này: “ Phúc thay ai không thấy mà tin”. Vậy, hãy đừng là Tôma của sự cứng tin nhưng hãy tin. Cuộc đời của Tôma cũng chính là cuộc đời của mỗi chúng ta. Đó là những cuộc đời luôn được Chúa thương yêu và tha thứ.

Lạy Chúa, xin giúp chúng con gia tăng niềm tin. Xin ở với chúng con để chúng con thêm sức mạnh mà làm chứng tá cho Chúa. Xin ban cho chúng con sự quảng đại trong thực hành bác ái huynh đệ. Vâng, lạy Chúa, Ngài là ánh sáng, ngài là tình yêu, xin xua tan trong chúng con bóng đêm nhờ vào Thánh thần của tình yêu Ngài. Amen.