Ngày: Tháng Năm 10, 2024

Xin cho chúng nên một

Chúa nhật VII phục sinh – Năm B

Thứ Năm vừa qua, chúng ta đã long trọng mừng lễ Chúa Giê-su lên trời. Đó là lần hiện ra cuối cùng của Chúa với các môn đệ và sau đó ngài lên trời trước mắt các ông, kết thúc sứ mạng trần thế và khởi đầu sứ mạng của các Tông đồ. Các ngài được sai đi khắp tứ phương thiên hạ để rao giảng Tin mừng của Đức Ki-tô phục sinh. Việc tiếp nối sứ mạng này cũng được trao cho mỗi chúng ta để rao truyền tin mừng cho mọi người.

Câu hỏi được đặt ra cho chúng ta hôm nay là sứ mạng rao truyền tin mừng của Giáo Hội trong đó có vai trò của mỗi chúng ta phải được thực hiện như thế nào cho đẹp lòng Chúa? Tinh thần nào giúp cho Giáo Hội hôm nay trở nên chứng ta đích thực của Chúa Ki-tô?

Thưa điều cốt yếu cho việc rao truyền tin mừng chính là sự hiệp nhất của Giáo Hội được đặt nền tảng bởi lời cầu nguyện của Chúa Giê-su trong bài Tin mừng. Chúng ta đã lắng nghe lời cầu nguyện lâu giờ của Đức Giê-su trong những giây phút chuẩn bị từ bỏ đời này mà về cùng Chúa Cha. Mối bận tâm lớn nhất của Chúa không phải là Giáo Hội sẽ được tổ chức quy mô, cũng không phải là các bí tích được cử hành long trọng hay hoàn hảo cho bằng những người tin hiệp nhất nên một như lời thân thưa của Ngài với Chúa Cha: lạy Cha, xin cho chúng nên một như chúng ta là một. Vậy sự hiệp nhất trở nên nền tảng cho sứ mạng tiếp nối công cuộc rao giảng Tin mừng của Giáo Hội.

Thánh Gioan Tông đồ đã minh chứng điều này trong thư thứ nhất của Ngài. Lá thư này được viết ra trong bối cảnh mà các giáo phái đang gieo rắc những mối bất hòa khi họ đưa ra những giải thích sai lầm về Đức Giê-su. Vậy để nói lên chân lý nền tảng của đức tin, thánh Gioan đã khuyên dạy rằng: để chứng tá của chúng ta đáng tin thì cần phải hiệp nhất với Thiên Chúa. Tuy nhiên, ta không thể hiệp nhất với Thiên Chúa mà không hiệp thông với anh chị em mình.

Như thế theo lời của dạy của Thánh Gioan, thì sứ điệp của Tin mừng chỉ được rao truyền bởi những tín hữu hiệp nhất bởi mối liên hệ trong tình yêu của Chúa Thánh Thần. Vì khi xưa chính Chúa Thánh Thần đã lựa chọn tông đồ Matthia để thay thế Giu-đa và liên kiết các Ngài nên một. Thì nay chính nhờ những nghĩa cử yêu thương, chia sẻ và liên đới được kín múc từ nguồn mạch ân sủng của Chúa Thánh Thần mà chúng ta được nhận biết là những môn đệ của Chúa Ki-tô.

Từ kho tàng vô giá của Kinh thánh mà chúng ta vừa cùng nhau suy niệm, chúng ta thấy điều cốt yếu để xây dựng cho sự hiệp nhất, đó là yêu thương. Sự hiệp nhất trong yêu thương cần được xây dựng trong gia đình, trong các hội đoàn, cộng đoàn giáo xứ, giáo phận và trong cả Giáo Hội.

Để đạt được sự hiệp nhất này, vấn đề không phải là tìm kiếm những sự đồng nhất của các ý tưởng giữa người này với người khác, mà điều quan trọng là chia sẻ tình thương của Đức Ki-tô cho anh chị em xung quanh. Đối với con cái Giáo Hội là chúng ta cũng thế, điều quan trọng là tập họp với nhau xung quanh Chúa Giê-su và hiệp nhất với nhau trong lời cầu nguyện. Vậy đừng chờ đợi cho đến lúc hoàn hảo mới có thế hướng lòng về với Chúa bởi vì chính Ngài đang mời gọi chúng ta cùng nhau nối kết với lời cầu nguyện của Ngài cho sự hiệp nhất các môn đệ: lạy Cha, xin cho chúng nên một.

Lời cầu nguyện này còn nối kết với chúng ta hôm nay trong một thế giới đang đau đớn vì dịch bệnh, vì chiến tranh đang xẩy ra tại Ucraina và tại Ít-ra-en. Chiến tranh xung đột vẫn tiếp tục leo thang…Chúng ta cùng hiệp nhất với nhau cầu nguyện và cộng tác với mọi người giúp đỡ các bệnh nhân và xây dựng hòa bình.

Trong ngày Chúa nhật hôm nay, chúng ta cùng cầu xin Chúa cho công cuộc hòa giải các dân tộc và cho tiến trình thực thi công lý trên toàn thế giới. Xin Chúa cho chúng ta sự can đảm và sức mạnh để sẵn sàng chung tay xây dựng một thế giới mỗi ngày một công bằng, huynh đệ hơn và cho một thế giới đầy tràn tình yêu thương và hiệp nhất trong Đức Ki-tô Chúa chúng ta. Amen.