Quan Tri

Lela

Chúc tụng Đấng nhân danh Chúa mà đến

Tin mừng Chúa nhật lễ Lá

Mc 11, 1-10

Khi các ngài đến gần Giêrusalem ngang qua Bêtania, gần núi Cây Dầu, thì Chúa Giêsu sai hai môn đệ đi và bảo rằng: “Các con hãy đến làng trước mặt kia, vừa vào làng, các con sẽ gặp ngay cột sẵn đó một lừa con chưa ai cỡi, các con hãy mở dây mà dẫn về. Và nếu có ai hỏi các con ‘Sao các ông làm thế?’, thì hãy nói rằng: ‘Chúa cần dùng, xong việc Ngài sẽ trả lại đây'”.

Hai môn đệ ra đi và gặp lừa con cột trước cửa ngõ, nơi ngã tư đàng, hai ông liền mở dây. Vài người trong những kẻ đứng đó hỏi hai môn đệ rằng: “Các ông làm gì mà mở dây lừa con vậy?” Hai môn đệ đáp lại như lời Chúa Giêsu dạy bảo, và người ta để cho đem đi.

Hai ông dắt lừa con về cho Chúa Giêsu, và trải áo lên mình lừa và Ngài lên cỡi. Nhiều người trải áo xuống đường, kẻ khác chặt nhành cây trải lối đi: Kẻ thì đi trước, người theo sau tung hô rằng: “Hoan hô! Chúc tụng Đấng nhân danh Chúa mà đến. Chúc tụng nước Đavit tổ phụ chúng ta đã đến. Hoan hô trên các tầng trời!”

Suy niệm

Ai trong chúng ta cũng biết đỉnh cao của phụng vụ là Tuần Thánh. Tuy nhiên cuộc sống tục hóa hôm nay trong thế giới văn minh đang làm cho nhiều người giáo dân ngay tại Việt Nam chúng ta quên mất ý nghĩa của Tuần Thánh. Sự giàu có vật chất thường là căn nguyên làm nên sự nghèo nàn của tâm hồn, thường làm cho người ta khép mình lại trước quà tặng của Thiên Chúa tình yêu mà Tuần thánh là Giờ mà quà tặng tình yêu này được biểu lộ. Đó chính là ngày khải hoàn của Đức Ki-tô như vị Vua vũ trụ, ngày chiến thắng của Tình yêu, ngày chiến thắng của sự sống trên sự chết trong vinh quang phục sinh của Đức Ki-tô.

  • Suy tôn Đức Ki-tô là Vua

Tuần Thánh trước hết được khai mạc bởi cuộc rước khải hoàn của Chúa Giê-su vào thành thánh Giê-ru-sa-lem mà không cần chiến xa và kỵ binh. Ngài là vị Vua của sự : hiền lành và khiêm nhượng trong lòng mà ngôn sứ Zacharia đã loan báo. Đức Giê-su là Vua mà muôn dân mong đợi, nhưng ngai vàng của vị Vua này lại là thập giá. Nhờ thập giá, Đức Giê-su trở nên Đấng Messia, Đấng cứu thế. Vương quốc của Ngài là vương quốc của sự thật và sự sống, vương quốc của yêu thương và an bình như Người đã nói trước mặt Philatô: “Tôi sinh ra và đến trong thế gian này là để làm chứng cho sự thật. Ai tôn trọng sự thật thì nghe tiếng tôi”.

  • Hành trình đau khổ của Đức Ki-tô

Trong suốt tuần thánh, chúng ta được mời gọi bước vào từng giai đoạn khác nhau của mầu nhiệm vượt qua để cảm nghiệm sự đau khổ của Đức Giê-su. Cái chết của Chúa Giê-su trên thập giá được kể như là một sự thất bại. Mọi người đã dời bỏ Ngài. Các tông đồ chạy trốn và đóng cửa nhà vì sợ hãi. Chỉ có duy nhất một biểu lộ của niềm tin lại là của một tên lính, một người ngoại khi anh tuyên xưng rằng thực sự người này là Con Thiên Chúa.

  • Đón nhận đau khổ trong niềm tin yêu và hy vọng

Thực vậy chỉ có những người tin mới khám phá ra ý nghĩa sâu sa của Tuần Thánh. Đó là hướng nhìn lên Thập giá Đức Ki-tô để qua sự đau khổ và cái chết của Ngài, chúng ta cảm nhận được thế nào là tình yêu thương vô biên của Thiên Chúa. Đối với chúng ta, để sống ý nghĩa sâu sa này của tuần thánh, chúng ta cần sự hiệp thông với các anh chị em cùng một niềm tin, đặc biệt là những người đang chịu bách hại vì niềm tin đây đó trên toàn thế giới, các riêng những anh chị em nghèo khổ xung quanh chúng ta. Họ cần đến lời cầu nguyện và một niềm tin có hành động của mỗi người.

Cuối cùng như ta thấy khi một người bị ốm do virus, người ta cần phải tiêm thuốc kháng sinh cho họ. Thế giới của chúng ta hôm nay cũng đang cần đến một loại thuốc gọi là kháng sinh tình yêu. Đức Thánh Cha Phanxicô đã mời gọi xóa bỏ sự vô cảm đang lan truyền trong trong cuộc sống hôm nay như loại virus corona nguy hiểm đang tràn lan trên toàn thế giới. Đang khi chờ đợi được tiêm thuốc khánh sinh để phòng ngừa virus, mỗi chúng ta hãy dùng loại kháng sinh tình yêu để liên đới với các anh chị em đang đau khổ vì nhiễm bệnh, cầu nguyện cho các anh chị em đã qua đời bởi dịch bệnh và chung tay làm cho dịch bệnh sớm chấm dứt.

Đức Ki-tô đã đi xuống đến tận cùng của sự tuyệt vọng của con người và đặt để tại đó thứ thuốc tình yêu này của Thiên Chúa. Và chính tuần thánh này là thời gian để mỗi chúng ta thầy được sứ mạng tiếp nối công việc của Ngài để làm cho thứ thuốc kháng sinh này nên tác dụng qua chính đời sống đức tin và bác ái của mình.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con sức mạnh và lòng yêu mến để chúng con có thể theo Chúa trong hành trình của Tuần Thánh. Chúng con xác tín rằng nếu chúng con cùng chết với Chúa, chúng con sẽ cùng sống với Ngài. Nếu chúng con chịu đau khổ với Chúa, chúng con sẽ hiển thắng với Chúa. Lạy Chúa Giê-su xin đón nhận chúng con. Amen.

luami

Chúng tôi muốn gặp ông Giê-su

Tin mừng Chúa nhật V Mùa Chay

Ga 12, 20-33

Khi ấy, trong số những người lên dự lễ, có mấy người Hy-lạp. Họ đến gặp Philipphê quê ở Bêtania, xứ Galilêa, và nói với ông rằng: “Thưa ngài, chúng tôi muốn gặp Ðức Giêsu”. Philipphê đi nói với Anrê, rồi Anrê và Philipphê đến thưa Chúa Giêsu.

Chúa Giêsu đáp: “Ðã đến giờ Con Người được tôn vinh.

Quả thật, quả thật, Ta nói với các con: Nếu hạt lúa mì rơi xuống đất mà không thối đi, thì nó chỉ trơ trọi một mình; nhưng nếu nó thối đi, thì nó sinh nhiều bông hạt.

Ai yêu sự sống mình thì sẽ mất, và ai ghét sự sống mình ở đời này, thì sẽ giữ được nó cho sự sống đời đời. Ai phụng sự Ta, hãy theo Ta, và Ta ở đâu, thì kẻ phụng sự Ta cũng sẽ ở đó. Ai phụng sự Ta, Cha Ta sẽ tôn vinh nó. Bây giờ linh hồn Ta xao xuyến, và biết nói gì? Lạy Cha, xin cứu Con khỏi giờ này. Nhưng chính vì thế mà Con đã đến trong giờ này. Lạy Cha, xin hãy làm vinh danh Cha”.

Lúc đó có tiếng từ trời phán: “Ta đã làm vinh danh Ta và Ta còn làm vinh danh Ta nữa”. Ðám đông đứng đó nghe thấy và nói đó là tiếng sấm. Kẻ khác lại rằng: “Một thiên thần nói với Ngài”. Chúa Giêsu đáp: “Tiếng đó phán ra không phải vì Ta, nhưng vì các ngươi. Chính bây giờ là lúc thế gian bị xét xử, bây giờ là lúc thủ lãnh thế gian bị khai trừ và khi nào Ta chịu đưa lên cao khỏi đất, Ta sẽ kéo mọi người lên cùng Ta”. Người nói thế để chỉ Người phải chết cách nào.

Suy niệm

Trong suốt mùa chay thánh, chúng ta được mời gọi quy hướng cuộc đời mình về Chúa Ki-tô qua những tâm tình sám hối, hòa giải, biến đổi con tim và tin vào Tin mừng Nước Chúa.

Chúa nhật tuần trước, bài tin mừng của thánh Gioan dẫn đưa chúng ta hướng nhìn lên cây thập giá của Đấng Cứu Độ bởi vì chính nhờ Đức Ki-tô chịu treo trên cây thập giá mà chúng ta được cứu độ. Vâng chính trong Đức Ki-tô mà Thiên Chúa thực hiện chương trình của Ngài để mang ơn cứu độ cho toàn thể nhân loại chúng ta.

Đọc Kinh thánh, chúng ta thấy Thiên Chúa đã ký kết với dân Người một giao ước. Đó là những gì đã xẩy ra trong lịch sử cứu độ của dân Chúa qua biến cố Maisen dẫn đưa dân Chúa vượt qua biển đỏ để giải thoát dân khỏi ách nô lệ Ai-cập. Tuy nhiên, dân Chúa đã không tôn trọng giáo ước đã được ký kết mà quay mặt thờ lạy các tượng thần dân ngoại. Chối bỏ Thiên Chúa, họ đã đánh mất chính mình. Tuy nhiên, trong sự tuyệt vọng, vị ngôn sứ đã loan báo một tương lai sán lạng. Đó là Thiên Chúa sẽ đến vào một ngày kia để thiết lập với dân của Ngài một giao ước mới. Với giao ước này, Ngài sẽ biến đổi tâm lòng con người. Lề luật của Ngài không phải là một sự áp đặt như là một gánh nặng nhưng là một phương thế để đáp lại lòng thương xót của Chúa. Chính khi chúng ta quy hướng về Ngài chúng ta tìm thấy niềm hạnh phúc đích thật.

Bài Tin mừng hôm nay đã cho chúng ta thấy lời hứa của Thiên Chúa trong Cựu Ước trở nên hiện thực. Bối cảnh xẩy ra khi những người Hy Lạp đến Giêrusalem ước mong được gặp Chúa Giê-su. Những người Hy lạp này là những người ngoại. Nguyện ước của họ làm chúng ta liên tưởng tới hình ảnh của ba nhà chiêm tinh khi xưa tìm đến Belem chiêm ngắm Hài Nhi Giê-su qua sự hướng dẫn của ánh sao lạ. Đây là một cách nói để chúng ta hiểu rằng tin mừng mà ngôn sứ loan báo không chỉ dành riêng cho dân Israen mà còn được ban tặng cho tất cả muôn dân, muôn nước.

Nhân cơ hội này, Chúa Giê-su đã chỉ cho những người Hy Lạp đang muốn gặp Ngài thấy sự vinh quang của Ngài. Và sự vinh quang này chính là thập giá. Đó chính là cao điểm của chương trình cứu độ mà chúng ta sẽ cử hành vào Tuần Thánh sắp tới. Đó là Giờ mà Đức Giê-su chờ đợi từ buổi đầu của sứ mạng cứu thế. Những người Hy lạp sẽ nhìn thấy một người như bao người khác sợ hãi và hoang mang khi đối diện với cái chết. Họ sẽ thấy cái chết của một người là nguồn mạch của sự sống, một người bị nâng lên cao và bị đóng đanh trên cây thập giá. Vâng, chính Đức Giê-su khi bị nâng cao đã tỏ bày vinh quang bởi vì Ngài lôi kéo mọi người đến với Ngài.

Lời yêu cầu của những người Hy Lạp trong bài Tin mừng chúng ta vừa nghe: “Chúng tôi muốn được gặp Ngài” trở nên lời nguyện ước được gửi đến cho tất cả chúng ta hôm nay. Chúng tôi muốn được gặp Ngài làm cho chúng ta liên tưởng tới câu hỏi của một em thiếu nhi học giáo lý: làm thế nào mà ta biết Đức Ki-tô hiện diện trong khi ta không nhìn thấy Ngài. Quả vậy, chúng ta không nhìn thấy Ngài, nhưng chúng ta tin vào chứng từ của các thánh Tông đồ là những người đã chứng kiến Đức Giê-su chết và sống lại vinh quang. Chính Đức Giê-su đã trao ban sức sống và bảo đảm sẽ ở cùng tất cả chúng ta mỗi ngày cho đến tận thế. Chính Đức Giê-su đang hiện diện giữa các cộng đoàn khi họ họp nhau cầu nguyện, lắng nghe Lời Ngài và cử hành thánh lễ. Ngài cũng hiện diện qua những con người bé nhỏ, nghèo khó, bị bỏ rơi mà chúng ta gặp gỡ mỗi ngày xung quanh chúng ta.

Chúng tôi muốn được gặp Ngài…Vâng, quả là như thế, nhưng thực tế là Ngài đang muốn gặp chúng ta, và lôi cuốn chúng ta đến với Ngài. Thế mà rất thường xuyên chúng ta lại muốn quay lưng lại. Quả vậy, nhiều lúc chúng ta muốn tổ chức cuộc sống của mình theo ý riêng mà không theo ý Chúa. Chúng ta không đón nhận tình thương mà chỉ có được ở nơi Ngài mặc dù biết rõ hiệu quả mà nó mang lại, nhưng vì sự ích kỷ và ghen tương mà chúng ta để lòng mình trở nên thờ ơ và chai cứng. Vâng chỉ có Đức Giê-su mới có thể dạy chúng ta biết yêu thương như chính Ngài đã yêu thương và bao dung tha thứ. Chỉ có Ngài mới có thế tháo cởi chúng ta ra khỏi mối dây của sự dữ.

Vậy thì, ước mong được gặp Đức Giu-su Ki-tô sẽ có giá trị biết bao khi thực hiện nó. Bởi vì với Đức Ki-tô, tin mừng được loan báo cho những người nghèo khó, những kẻ bị tù đầy, và những người bị loại trừ trong xã hội. Ngài chính là đấng tỏ lòng thương xót những kẻ tội lỗi. Ơn cứu độ của Ngài được trao ban cho tất cả mọi người. Chính Ngài nói với chúng ta rằng ngài không đến để lên án thế gian nhưng để cứu rỗi thế gian. Tin mừng của Ngài là một sứ điệp của niềm hy vọng và tình yêu cần được loan báo cho mọi nơi và mọi thời.

Nhưng để thấy Ngài và gặp Ngài, cần phải có một điều kiện, đó là phải ra đi để đến với tha nhân. Chúng ta không thể đến với Đức Ki-tô mà không đến và gặp gỡ tha nhân. Trong Mùa Chay thánh này, mỗi chúng ta được mời gọi ăn chay để làm việc bác ái giúp đỡ những giáo xứ, giáo họ nghèo trong giáo phận và đặc biệt là những anh chị em nghèo khó và bất hạnh xung quanh chúng ta …Chúng ta hãy nhớ lại lời Chúa Giê-su trong Tin mừng: Mỗi lần anh em làm điều đó cho một trong những kẻ bé mọn đây là làm cho chính Ta vậy.

Để kết luận, trong ngày Chúa nhật cuối cùng của Mùa Chay Thánh này, chúng ta cùng dâng lên Chúa lời cầu xin: Lạy Chúa, xin cho chúng con biết khám phá ra niềm hạnh phúc đích thật chỉ có được khi biết trao ban chính mình cho những người mà mình yêu thương. Xin Chúa biến đổi tâm hồn chúng con để chúng con có thể bước đi theo Chúa trong suốt cuộc đời chúng con. Amen.

randong

Thiên Chúa yêu thương thế gian đến nỗi đã ban Con Một mình

randong Tin mừng Chúa nhật IV Mùa Chay B

Ga 3, 14-21

Khi ấy, Chúa Giêsu nói với Nicôđêmô rằng: “Như Môsê đã treo con rắn lên ở sa mạc thế nào, thì Con Người cũng sẽ phải treo lên như vậy, để tất cả những ai tin ở Người, sẽ không bị huỷ diệt, nhưng được sống đời đời.

Vì Thiên Chúa đã yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một mình, để tất cả những ai tin Con Ngài thì không phải hư mất, nhưng được sống đời đời, vì Thiên Chúa không sai Con của Ngài giáng trần để luận phạt thế gian, nhưng để thế gian nhờ Con Ngài mà được cứu độ.

Ai tin Người Con ấy thì không bị luận phạt. Ai không tin thì đã bị luận phạt rồi, vì không tin vào danh Con Một Thiên Chúa; và đây án phạt là sự sáng đã đến thế gian, và người đời đã yêu sự tối tăm hơn sự sáng, vì hành động của họ xấu xa.

Thật vậy, ai hành động xấu xa thì ghét sự sáng, và không đến cùng sự sáng, sợ những việc làm của mình bị khiển trách; nhưng ai hành động trong sự thật thì đến cùng sự sáng, để hành động của họ được sáng tỏ là họ đã làm trong Thiên Chúa”.

Suy niệm

Chuyện kể rằng để chuẩn bị cho ngày lễ suy tôn thánh giá, một vị linh mục tại một giáo xứ kia đã mời gọi giáo dân dọn dẹp cung thánh và lau chùi cây thánh giá trên phía trên nhà thờ. Vị linh mục cùng tham gia công việc. Ngài trèo lên thang để lau cây thánh giá sau một thời gian đã có nhiều bụi bậm và mạng nhện bám vào. Đang khi lau phần đầu của tượng Chúa Cứu Chuộc, bất ngờ chân thang bị trượt, vị linh mục theo phản xạ tự nhiên đã bám hai tay vào hai cánh tay của Chúa Giê-su và nhờ đó mà ngài đã lấy được thăng bằng, nhờ đó mà ngài đã thoát khỏi cú ngã từ trên cao xuống nền nhà thờ. Sau khi mọi người giúp ngài xuống đất an toàn, mặc dù mặt vẫn tái xanh vì sợ, ngài đã chia sẻ : nhờ có tượng chịu nạn mà tôi không bị ngã, dường như tôi thật sự đã cảm nghiệm thế nào là ơn cứu độ mà Chúa Giê-su đã ban cho tôi hôm nay.

Các bài đọc Kinh thánh Chúa nhật hôm nay nhiều lần nhắc lại từ ngữ «  cứu độ » để cho chúng ta thấy kinh nghiệm của dân Thiên Chúa cũng như của những ai đã trải qua những giây phút lãnh nhận tình thương mà Thiên Chúa tặng ban.

Bài đọc thứ nhất là một trình thuật cho thấy những biến cố đã xẩy ra trong lịch sử của dân Israel. Các vị lãnh đạo và toàn dân đã nhiều phen không trung thành với giao ước. Họ bắt chước dân ngoại thờ lạy các tượng thần của dân ngoại. Đó là lý do làm cho họ tự đánh mất chính bản thân mình. Và hậu quả là đền thờ Giêrusalem đã bị phá hủy, dân bị lưu đày. Tuy nhiên Thiên Chúa vẫn luôn trung thành với giao ước đã ký kết với dân. Khi mà họ không ngừng phản bội, ngài vẫn gửi các sứ điệp cho dân qua các ngôn sứ vì lòng thương xót họ. Ngài không ngừng tặng ban cho dân tình thương yêu của chính Ngài.

Đây cũng chính là kinh nghiệm mà chúng ta thấy trong thư của thánh Phaolô Tông đồ gửi cho tín hữu Ếphêsô: đối với thánh Phaolô, Thiên Chúa là đấng giàu lòng thương xót : ngài yêu thương con người bằng chính tình yêu bao la của ngài, dù con người mang trong mình thân phận yếu hèn và tội lỗi. Chính Ngài đã trao ban cho con người Đức Ki-tô để được sống. Thiên chúa là Tình yêu, đó là niềm vui đã được loan báo cho tất cả nhân loại trong suốt mùa chay thánh.

Tất cả những gì mà Đức Ki-tô trao ban cho nhân loại đều bắt nguồn từ lòng thương xót của Thiên Chúa. Lòng thương xót được trao ban cách nhưng không, không do công trạng của con người. Thánh Phao lô khi gặp được Đức Ki-tô trên con đường Đa-mát đã cảm nghiệm được điều này. Ngài biết rằng một đời sống mới được trao tặng bởi tình yêu thương của Thiên Chúa.

Trong bài Tin mừng, chúng ta lại thấy thánh Gioan dùng từ ngữ nói về sự cứu độ. Ngài mời gọi chúng ta hướng mắt về một dấu chỉ như là một điểm tựa vững chắc để những ai nhìn lên thì sẽ được cứu. Dấu chỉ này chính là Đức Giê-su khi được nâng lên cao trên thập giá, giống như con rắn đồng mà ngôn sứ Maisen đã giơ lên khi xưa trong sa mạc để những ai bị rắn cắn sẽ được chữa khỏi bệnh. Vậy, những tin vào Đức Giê-su, bước đi theo ngài, hướng nhìn về ngài sẽ được hưởng ơn cứu độ của Thiên Chúa, ơn cứu độ giải thoát họ khỏi sự chết đời đời nhờ vào chính đấng cứu độ là Đức Giê-su Ki-tô.

Trong Tin mừng, các thánh sử đã diễn tả nhiều thể nhiều cách về sự giải thoát này: như sự sống đời đời, được cứu độ, hay là thoát khỏi sự phán xét chung thẩm….Dù dùng từ ngữ nào đi nữa thì chúng ta vẫn thấy chương trình lớn nhất của Thiên Chúa đó là mang ơn cứu độ đến cho tất cả muôn dân. Ngài gửi con yêu dấu của ngài đến để thực hiện chương trình này. Chình nhờ thập giá mà Ngài biểu lộ tình yêu duy nhất này. Thánh Gioan hôm nay mời gọi chúng ta nhìn lên thập giá của Đức Giê-su để cảm nhận được tình yêu thương đó của Chúa để ai tin sẽ khỏi bị kết án, và ai không tin sẽ bị luận phạt.

Qua Lời Chúa hôm nay, chúng ta cần phải nói đi nói lại rằng : nơi nào tội lỗi có đầy tràn thì nơi đó ân sủng của Thiên Chúa lại chứa chan gấp bội. Đó là điều mà Giáo Hội luôn xác tín : chúng ta được cứu độ là nhờ vào Đấng đã đổ máu mình ra trên cây thập giá. Không có tội lỗi nào của con người có thể ngăn cản tình yêu tự hiến đó của Đức Giêsu.

Xin chia sẻ với cộng đoàn về một chứng từ kinh nghiệm về tình yêu này của Đức Giê-su. Chứng tá này là thầy Têphanô Nguyễn Khắc Dương, đang dạy học tại ĐCV Hà Nội. Là một triết gia, thầy Dương đã có nhiều năm trăn trở về niềm tin. Đã có lúc thầy tính trở thành một phật tử, nhưng cuối cùng thầy chia sẻ rằng : con thấy trong các đấng sáng lập các tôn giáo, chỉ có mỗi Đức Giê-se là đã chết cho con người qua hiến tế trên thập giá nên con đã chọn Ngài và đi theo Ngài. Như vậy hành trình đức tin của thầy đã có điểm đến đó chính là Đức Giê-su, đấng đã chết cho nhân loại để nhân loại được cứu. Những chia sẻ này của thầy Dương trong lúc thầy đã bước vào tuổi 90 cho thấy đối với những ai có con mắt đức tin, thì thập giá là một dấu chỉ của ơn cứu độ và mang lại niềm niềm vui sống cho con người dù tuổi tác có làm cho họ đang tiến dần về cõi chết của thân xác.

Thời gian mùa chay cũng như trong suốt cuộc đời chúng ta, mỗi chúng ta được mời gọi hướng mắt nhìn lên thập giá của Đức Ki tô. Nhờ vào cái chết và phục sinh, Đức Ki-tô dẫn đưa chúng ta tới nguồn sáng thật. Cùng với Ngài, chúng ta được mời gọi ra đi không ngừng, để nhìn ra thế giới với ngài và như ngài. Nhờ vào thập giá, ngài chữa lành những thương tật trong thế giới hôm nay. Ngài là ánh sáng xua tan bóng đêm tội lỗi, là tình yêu chiến thắng sự chết. Vậy giờ phút này đây, chúng ta cùng nâng tâm hồn lên, tận dụng cơ hội thuận tiện là mùa chay thánh này để mở to đôi mắt mà nhận ra nguồn chân lý và nguồn sáng thật của thế gian.

Lạy Chúa thánh linh, xin giúp chúng con biết hướng nhìn lên Đấng được nâng cao lên khỏi mặt đất, xin giãi sáng trên chúng con nguồn sáng đích thật là Đức Ki tô để cùng được sống với Ngài. Amen.

cn 3 mc b

Đừng biến nhà Cha Ta thành nơi buôn bán

Tin mừng Chúa nhật III Mùa Chay B

Ga 2, 13-25

Lễ Vượt Qua của dân Do-thái gần đến, Chúa Giêsu lên Giêrusalem. Người thấy ở trong Ðền thờ có những người bán bò, chiên, chim câu và cả những người ngồi đổi tiền bạc, Người chắp dây thừng làm roi, đánh đuổi tất cả bọn cùng với chiên bò ra khỏi đền thờ.

Người hất tung tiền của những người đổi bạc, xô đổ bàn ghế của họ và bảo những người bán chim câu rằng: “Hãy đem những thứ này đi khỏi đây, và đừng làm nhà Cha Ta thành nơi buôn bán”. Môn đệ liền nhớ lại câu Kinh Thánh: “Sự nhiệt thành vì nhà Chúa sẽ thiêu đốt tôi”.

Bấy giờ người Do-thái bảo Người rằng: “Ông hãy tỏ cho chúng tôi thấy dấu gì là ông có quyền làm như vậy”.

Chúa Giêsu trả lời: “Các ông cứ phá huỷ đền thờ này đi, nội trong ba ngày Ta sẽ dựng lại”. Người Do-thái đáp lại: “Phải bốn mươi sáu năm mới xây được đền thờ này, mà Ông, Ông sẽ dựng lại trong ba ngày ư?” Nhưng Người, Người có ý nói đền thờ là thân thể Người.

Vì thế, khi Chúa Giêsu từ cõi chết sống lại, các môn đệ mới nhớ lời đó, nên đã tin Kinh Thánh và tin lời Người đã nói. Trong thời gian Người ở lại Giêrusalem mừng lễ Vượt qua, nhiều kẻ tin danh Người, vì mục kích những phép lạ Người làm. Nhưng chính Chúa Giêsu không tin tưởng họ, vì Người biết tất cả mọi người, và không cần ai làm chứng về người nào; Người biết rõ mọi điều trong lòng người ta.

Suy niệm

Hôm nay, bài Tin mừng thuật lại cho chúng ta câu chuyện Chúa Giê-su lên Đền thờ vào dịp lễ Vượt qua. Và trong tư cách là Con Thiên Chúa, ngài lấy dây thừng bện thành roi xua đuổi những kẻ đổi tiền, bán bò bán chiên và bồ câu ra khỏi đền thờ. Những người này bị Chúa Giê-su xua đuổi không phải vì họ là những con người thành tâm thiện chí mà họ là những kẻ lợi dụng Nhà Chúa để buôn bán đổi chác kiếm lời. Thay vì phụng thờ Thiên Chúa thì họ đã biến nơi Thánh thành « hang trộm cướp » vì lợi lộc vật chất.

Quả vậy, Chúa Giê-su không muốn nơi thánh thiêng trở thành cái chợ. Người không muốn nhà Cha Người bị xúc phạm. Người thấy cần phải thanh tẩy Đền Thờ. Thái độ quyết liệt của Đức Giêsu đòi chúng ta phải xét lại chính mình.

Mahatma Gandhi, vị thánh của dân tộc Ấn Độ, trong nhật ký tự thuật của mình, kể rằng khi còn theo học ở Nam Phi, ông rất thích đọc Kinh Thánh, đặc biệt là “Bài giảng trên núi”. Ông xác tín rằng Kitô giáo chính là giải đáp cho hệ thống đẳng cấp đã gây thương tổn cho đất nước Ấn Độ của ông từ bao thế kỷ. Ông thực sự nuôi ý định trở thành Kitô hữu.

Ngày kia, ông vào một nhà thờ để dự lễ và nghe giảng. Người ta chặn ông lại ở cửa nhà thờ và nhẹ nhàng cho ông hay rằng nếu ông muốn dự lễ, xin mời ông đến một nhà thờ dành riêng cho người da đen.

Ông ra đi và không bao giờ trở lại chỉ vì những người đang ở trong nhà thờ và cai quản nhà thờ đã xua đuổi một người thành tâm thiện chí muốn đến phụng thờ Thiên Chúa.

Nhà thờ là nơi tôn nghiêm, nơi qui tụ các tín hữu, nơi cử hành phụng vụ Lời Chúa và phụng vụ Thánh Thể, nơi quy tụ mọi người chung một niềm tin để dâng lời ca tụng Thiên Chúa, nên khi Chúa Giê-su lên Đền thờ, Người không bao giờ xua đuổi những con người thành tâm thiện chí với tất cả tấm lòng.

Nếu người ta để cho nhà thờ trở thành chợ búa để trao đổi thì Lời Chúa hôm nay thật cần thiết, đó là «  hãy đem tất cả những thứ đó ra khỏi đây », để nhà thờ thực sự là nơi để phụng thờ Thiên Chúa với các cử hành phụng vụ sống động và trang nghiêm.

Từ việc xua đuổi những gì là bất kính ra khỏi đền thờ, Chúa Giê-su hướng chúng ta đến ngôi đền thờ thiêng liêng chính là bản thân Ngài. Ngài là đền thờ, một đền thờ sống động và tinh tuyền để những ai theo Ngài, những ai tháp nhập vào Ngài phải trở nên những ngôi đền thờ sống động và tinh tuyền như thế. Để có thể xua đuổi những gì là bất kính ra khỏi đền thờ vật chất, người ta cần phải làm cho chính ngôi nhà tâm hồn mình trở nên tinh tuyền.

Mùa chay thánh này là cơ hội thuận tiện để mỗi ki tô hữu bước vào con đường thập giá để sửa đổi ngôi nhà tâm hồn mình, ngõ hầu đón nhận dồi dào ân sủng của Chúa. Đó chính là sự khôn ngoan của Thiên Chúa mà thánh Phaolô dạy trong bài đọc II, một sự khôn ngoan không lấy lợi lộc vật chất thế gian làm lẽ sống, nhưng là sự khôn ngoan chọn con đường thập giá để đạt được hạnh phúc đích thật nơi Thiên Chúa.

Vì thế, chọn lựa con đường thập giá là chính con đường của một sự vượt qua, vượt qua bản thân mình để không để cho tâm hồn mình trở thành chợ búa qua việc loại trừ tội lỗi, những lối sống sai lạc và những tính hư nết xấu có thể còn đang tồn tại trong tầm hồn chúng ta.

Lạy Chúa, xin giúp chúng con trong Mùa chay thánh này biến đổi ngôi nhà tâm hồn mình trở nên trong sạch và biết trợ giúp người khác sửa đổi lại ngôi đền thờ tâm hồn của họ để tất cả chúng con có thể góp phần đem tình yêu thương của Chúa vào môi trường sống và xứng đáng bước vào Nhà Chúa là chính ngôi nhà thờ giáo xứ chúng con. Amen.

Bienhinh

Được ở đây thì tốt lắm

Bienhinh

Tin mừng Chúa nhật II Mùa Chay – B

Mc 9, 1-9

Khi ấy, Chúa Giêsu đưa Phêrô, Giacôbê, và Gioan đi riêng với Người lên núi cao, và Người biến hình trước mặt các ông, và áo Người trở nên chói lọi, trắng tinh như tuyết, không thợ giặt nào trên trần gian có thể giặt trắng đến thế. Rồi Êlia và Môsê hiện ra và đàm đạo với Chúa Giêsu.

Bấy giờ Phêrô lên tiếng thưa Chúa Giêsu rằng: “Lạy Thầy, chúng con được ở đây thì tốt lắm. Chúng con xin làm ba lều, một cho Thầy, một cho Môsê, và một cho Êlia”. Phêrô không rõ mình nói gì, vì các ông đều hoảng sợ.

Lúc đó có một đám mây bao phủ các Ngài, và từ đám mây có tiếng phán rằng: “Ðây là Con Ta rất yêu dấu, các ngươi hãy nghe lời Người”. Bỗng nhìn chung quanh, các ông không còn thấy ai khác, chỉ còn một mình Chúa Giêsu với các ông.

Và trong lúc từ trên núi đi xuống, Chúa Giêsu ra lệnh cho các ông đừng thuật lại cho ai những điều vừa xem thấy, trước khi Con Người từ cõi chết sống lại. Các ông tuân lời căn dặn đó, nhưng vẫn tự hỏi nhau: “Từ trong cõi chết sống lại nghĩa là gì?”

Suy niệm

Biến hình trên núi xẩy ra trong một thời điểm quan trọng của cuộc đời Chúa Giê-su. Đã có lúc đám đông đi theo Đức Giê-su để đón nhận sứ điệp rao giảng với tất cả lòng ngưỡng mộ, nhưng vì thế mà các nhà cầm quyền đương thời lo ngại và chống đối Chúa. Đám đông đã dần dần bỏ rơi Chúa. Chúa đã nhận ra rằng kẻ thù sẽ từng bước tìm cách kết án tử Chúa. Ngài chia sẻ nỗi sợ hãi này với các môn đệ và dành phần lớn thời gian để chuẩn bị họ tiếp nối sứ mạng của Ngài.

Bài Tin mừng cho thấy Chúa Giê-su đã lui về nơi yên tĩnh để cầu nguyện như thói quen Chúa đã làm vào những thời khắc quan trọng của đời mình. Nhưng lần này, Ngài đã đưa ba môn đệ là Phêrô, Giacôbê và Gioan đi theo. Đó là ba người đã ở bên Chúa trong vườn Giếtsimani, trong đêm Chúa bị bắt.

Cách đó không lâu, Phêrô đã gây nên scandal khi can ngăn Chúa vì Chúa loan báo về việc lên Giêrusalem ở đó Ngài sẽ bị bắt, tra tấn và bị kết án tử. Ông không hiểu gì vì những điều mà Chúa loan báo đi ngược lại với suy nghĩ của ông về Đấng Messia.

Vậy việc biến hình trên núi đã xẩy ra trong một bối cảnh bối rối và lo sợ. Biến hình là thời khắc giúp cho ba môn đệ có được niềm an ủi, đồng thời soi sáng cho các ông trên hành trình theo Chúa Giê-su. Sư điệp của biến cố quan trọng này đó là: dù một ngày các tông đồ có thấy Chúa bị bắt, bị tra tấn, bị sỉ vả, bị giết thì ông công phải hiểu là Chúa luôn là người con yêu dấu của Chúa Cha đã hiến mình vì tình yêu.

Bài Tin mừng hôm nay chiếu sáng cuộc đời của Chúa Giê-su, nhưng cũng chiếu sáng cuộc đời của mỗi người chúng ta. Đối diện với những khó khăn mà chúng ta gặp phải trong đời sống, những giây phút tiếp xúc với Chúa sẽ cho chúng ta sự can đảm cần thiết để xuống núi và sẵn sàng đối diện với những vấn đề của đời sống thường ngày.

Ông Luther King, một người đấu tranh cho nhân quyền, khi bị đẹ dọa ám sát, đã cảm nhận được đoạn Tin mừng này và đã viết trong nhật ký rằng: Tôi đã lên núi để cầu nguyện và tôi đã nhận ra miền đất hứa…Cuộc gặp gỡ với Chúa ở đây đã giúp tôi tiếp tục đấu tranh cho công lý.”

Thật dễ để có đức tin vững mạnh khi mà mọi thứ đều suôn sẻ trong gia đình, nơi làm việc, nơi sinh sống…và khi mà kinh tế và sức khỏe của chúng ta ổn định. Nhưng sẽ khó khăn hơn khi phải trải qua những khủng hoảng, bất an và bệnh tật. Đôi khi thật là khó để nhìn thấy ánh sáng nơi cuối đường hầm. Chúng ta sẽ tìm kiếm những bảo đảm nhất có thể, và an toàn nhất có thể cho đời mình, nhưng đời sống thì luôn luôn là một bất chắc, chẳng có gì bảo đảm và bảo vệ chúng ta khỏi những điều tiêu cực sẽ xẩy ra. Bệnh tật và cái chết là những thực tế hằng ngày, cũng như là những cãi vã, ly thân và ly dị, bạo lực gia đình, tuổi già và cô đơn…

Phêrô lúc đó muốn ở lại trên núi, vì ông cảm thấy sự bình an và muốn được giải thoát khỏi những vấn đề trong đời sống mỗi ngày, ông đã thốt lên: Lạy Chúa, thật tốt khi chúng ta ở đây, con sẽ dựng lên ba cái lều…” Nhưng ông đã phải xuống núi, xuống đồng bằng để tiếp tục con đường đau khổ theo Chúa Giê-su. Tuy nhiên giây phút cầu nguyện và biến hình đã cho ông sự can đảm để tiếp tục bước đi.

Thật là quan trọng đối với chúng ta, là các ki-tô hữu, khi đi vào cuộc tiếp xúc với Chúa cách đều đặn và thường xuyên, để tiếp tục theo Chúa Giê-su cho đến tận Giêrusalem.

Ngày lễ chúa nhật biến hình là một cái gì đó giống như một ốc đảo ở giữa xa mạc, như một cái giếng nước giữa một vùng không có nước, nhưng một dòng suối nước mát trên con đường hành hương của mỗi chúng ta tiến về miền đồng bằng phì nhiêu và an lạc. Trong nhưng giây phút gặp gỡ thân tình với Chúa như thế, Thiên Chúa bảo đảm cho mỗi chúng ta và nhắc lại với chúng ta rằng mỗi chúng ta luôn luôn là những người con yêu dấu của Cha trên trời. Amen.

Scroll to Top