Quan Tri

Con Ta yêu dấu

Việc Chúa Giê-su đã biến hình trước mắt ba môn đệ là Phêrô, Giacôbê và Gioan là để nhằm tới lợi ích cho các ông trong hành trình theo Chúa. Ba người môn đệ thân tín này cũng đã có mặt trong lúc Chúa cầu nguyện trong vườn Cây Dầu trước khi bị bắt.

Thực tế là ông Phêrô lúc đó cũng muốn dựng lên 3 cái lều, như muốn kéo dài giây phút cảm nghiệm ngất ngây thay vì lại bắt đầu hành trình xuống núi bước theo Chúa Giê-su. Phản ứng nhất thời của Phêrô muốn tận dụng lâu hơn khoảng khắc yên bình trên núi thực ra là một cám dỗ trốn tránh ơn gọi của niềm tin để sống trong cái tầm thường của bản thân.

Trong hành trình của đời sống mỗi ngày, chúng ta cũng cần trải qua những kinh nghiệm của sự kiện biến hình trước những khó khăn và thử thách, để theo Chúa Giê-su trong những lúc vui hay những lúc lao nhọc, và góp phần mình làm biến đổi thế giới xung quanh chúng ta.

Mỗi Thánh lễ chúa nhật có thể là một trạm dừng dễ chịu với Chúa Giê-su trên núi. Nhưng mỗi lần thánh lễ kết thúc, mỗi chúng ta cần quay lại với cuộc sống thường ngày. Chúa Giê-su ban cho chúng ta sự can đảm cần thiết khi nói với chúng ta cũng như khi xưa nói với các tông đồ rằng: “ hãy trỗi dậy, và đừng sợ”. Hãy tin vào thầy vì thầy sẽ ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế. Nhờ đó mà chúng ta yên tâm xuống núi để thực thi ơn gọi và công việc bổn phận của mình.

Hôm nay chúng ta đang sống trong thời đại mà mọi người tìm kiếm những gì là hoàn hảo trong thế giới vật chất với những quảng cáo mang lại hạnh phúc: với những đồ ăn thức uống hảo hạng, các loại thuốc bổ, các loại sơn hào hải vị, các siêu xe, du thuyền, nhà đẹp… Còn Đức Ki-tô lại đề nghị với chúng ta điều hoàn thiện trong tiến trình của những con người sống đức tin. Để đạt được sự hoàn thiện trong đời sống, chúng ta cần làm việc chuyên cần, sống kỷ luật và ý thức. Các sinh viên học sinh, các nghệ nhân, các nhà vô địch thể thao biết rõ điều này. Đó cũng là điều đối với những ai muốn trở nên tốt hơn. Mỗi chúng ta phải xuống núi, trở về với những đòi buộc thường ngày và làm việc không ngơi nghỉ để đáp lại đòi hỏi của thời đại hôm nay.

Trong mấy ngày qua, chúng ta có dịp chiêm ngưỡng Đức Thánh Cha Phanxicô, đã 87 tuổi và ngồi xe lăn khi di chuyển tại Đại Hội Giới Trẻ Thế Giới ở Lisbon và Fatima. Đức Thánh Cha được ví như “ Gừng càng già thì lại càng cay”. Thực vậy Đức Thánh Cha đã “trỗi dậy và lên đường” như Đức Mẹ Maria để đến với các bạn trẻ và hun đức cho các bạn trẻ một hành trình của tình yêu và hy vọng dù tuổi cao sức yếu.

Không nên phân biệt tuổi tác để hoàn thiện mình, nhằm khám phá ra vùng đất mà Chúa chỉ định cho mỗi chúng ta kính thưa… Tuy vậy lại có quá nhiều người hài lòng về một đời sống tầm thường, phản ứng tiêu cực mỗi khi có cơ hội: kiểu như tôi chỉ như vậy thôi và tôi quá già để thay đổi.

Tác giả Antony de Melo kể câu chuyện rằng: Có một nhà giáo dục nổi tiếng người Pháp đã tâm sự về cuộc đời của ông như sau: Khi còn trẻ, tôi có tinh thần cách mạng và mỗi khi cầu nguyện, tôi luôn cầu xin Chúa một điều là: “Lạy Chúa, xin ban cho con nghị lực để biến đổi thế giới này”.

Khi đã lớn tuổi và nhận thấy gần quá nửa đời người trôi qua mà tôi không thay đổi được một người nào hết, nên tôi đã thay đổi lời cầu nguyện của tôi như sau: “Lạy Chúa, xin ban cho con nghị lực để biến đổi những người trong gia đình của con.”

Giờ đây tôi đã già và những ngày còn lại chỉ đếm được trên đầu ngón tay, nên lời cầu nguyện của tôi lại được thay đổi một lần nữa như sau: “Lạy Chúa, xin ban cho con nghị lực để biến đổi chính mình con.”

Và ông kết luận: “Nếu tôi biết cầu nguyện như thế này từ ngày còn trẻ thì tôi đã không uổng phí cả cuộc đời.”

Vâng, kính thưa… Với Thiên Chúa, không quá muộn để thay đổi lối sống, để trở nên tốt hơn. Trong Tin mừng, chúng ta gặp nhiều gương mặt cho thấy họ đã tạo nên câu chuyện biến đổi cho chính cuộc đời mình. Đó là câu chuyện của các người làm công giờ cuối cùng trong ngày, câu chuyện của ông Gia kêu, của tên trộm lành, của bà Maria Madalena, của ông Nicođêmô mà chúng ta đọc trong Tin mừng.

Kính thưa…Sự chiêm ngưỡng vinh quang thoáng qua mà Phê-rô, Gia-cô-bê và Gioan có trên núi Thabor đã để lại một kỷ niệm luôn mãi trong đời sống các ông. Và các ông sẽ kể lại trong nhiều dịp sau biến cố phục sinh như tông đồ Phêrô sau này làm chứng rằng: “không phải chúng tôi dựa theo những chuyện hoang đường thêu dệt khéo léo, nhưng là vì chúng tôi đã được thấy tận mắt vẻ uy phong lẫm liệt của Đức Ki-tô”.

Vậy yếu tố nền tảng của bài Tin mừng hôm nay là lời Chúa Cha nói: Đây là Con Ta yêu dấu, các người hãy vâng nghe lời Người”. Hành trình đời sống ki-tô hữu hệ tại ở việc lắng nghe Lời Chúa Giêsu, và để cho Lời Ngài vang vọng trong tâm hồn, nhờ đó mà được biến đổi. Mỗi tín hữu chúng ta là những người đang để mình lắng nghe, bằng việc chú ý nghe Lời Chúa Ki-tô, với sự nghiêm túc và để cho lời Chúa trở nên hiện thực trong đời sống mỗi chúng ta.

Mỗi Chúa nhật, qua bí tích Thánh Thể, chúng ta cùng hội họp để lắng nghe Lời Chúa Cha vang vọng thêm một lần nữa: Đây là Con Ta yêu dấu, các người hãy vâng nghe Lời Người. Xin cho Lời Đức Ki-tô thấm nhập vào tâm hồn chúng ta và biến đổi chúng ta nên những người con yếu dấu của Cha trên trời. Amen.

Khôn ngoan phân định

CHÚA NHẬT XVII THƯỜNG NIÊN – NĂM A

Mỗi chúa nhật, Lời Chúa lại đến với chúng ta từ thời xa xưa, để chúng ta áp dụng vào trong hoàn cảnh hiện tại, để thích ứng Lời Chúa trong những nhu cầu mỗi ngày. Từ nhiều thế kỷ qua, các ki-tô hữu diễn giải các bài đọc Cựu Ước  và Lời Chúa Giê-su theo những nhu cầu từng thời đại. Điều này đòi hỏi sự khôn ngoan cần thiết để “biết rút ra từ kho tàng những cái cũ và mới”.

Chúa Giê-su không thay thế những bản văn cũ bằng các bản văn mới, nhưng Ngài lấy ra những cái còn giá trị trong Kinh Thánh, trong Lề Luật và các Ngôn Sứ” và thêm vào đó điều cần thiết cho sứ điệp của Ngài, và hướng về Nước Thiên Chúa.

Như Vua Salômôn trong bài đọc thứ nhất, ông chỉ xin Chúa ban cho sự khôn ngoan, thì môn đệ của Chúa Giê-su cũng là người xin Chúa ban cho một trái tim tràn đầy sự phân định, một trái tim khôn ngoan và thông thái”, một trái tim biết làm những điều cần và biết khám phá điều tốt trong quá khứ, và can đảm loại trừ những gì không cần thiết.

Có người lý tưởng hóa quá khứ và không muốn thay đổi bất cứ điều gì. Họ thích quay trở về quá khứ, trong cái mà họ gọi là “ thời xưa cũ tốt đẹp”. Nhưng thực ra thì ta không thể quay lại thời gian, và nỗi nhớ quá khứ chỉ có thể là một chướng ngại cho những đòi buộc cần thiết của hiện tại. Người khác thì lại vứt bỏ cái đã tồn tại thời trước và cho rằng nó cổ hủ, chẳng có giá trị gì. Khi loại bỏ sự khôn ngoan và kinh nghiệm của các bậc tiền bối, họ nghĩ rằng họ làm cách mạng, và muốn đưa mọi thứ trở về con số không. Họ đề cao ý riêng và cho những kinh nghiệm của mình mới đáng giá.

Cần phải biết bảo tồn những kho tàng truyền thống, cũng như can đảm biết từ bỏ cái không đáp ứng với nhu cầu hiện tại. Đó chính là ý nghĩa những lời nói của Chúa Giê-su: “rút ra điều mới” bắt đầu từ kho tàng truyền lại cho chúng ta.

Một ví dụ cho thấy tiến trình phân định là rất cần thiết, đó là khi chúng ta chuyển một ngôi nhà sang chỗ khác. Khi đó chúng ta phải quyết định cái gì giữ lại, cái gì phải chuyển đi. Vấn đề không phải là mang đi tất cả hoặc là cho hết vào sọt rác.  Trải qua năm tháng, chúng ta tích tụ đầy đồ dùng đôi khi không còn dùng tới, như tủ hòm, máy móc không còn phù hợp với căn nhà mới. Vậy chúng ta cần phải lựa chọn.

Cũng vậy trải qua đời sống chung, có những kho tàng không được coi trọng nhưng còn rất cần thiết cho đời sống hôm nay, và có những cách làm việc hoặc các truyền thống không còn lý do tồn tại. Vậy không cần phải loại bỏ hết nhưng thực hiện việc chọn lựa khôn ngoan và biết “ lấy từ kho tàng cái mới và cái cũ”.

Chúa Giê-su hôm nay mời chúng ta tái khám phá điều chính yếu của đời sống, cái gì tạo nên kho tàng thực sự cho chúng ta: “ cái gì có giá trị dưới mắt bạn? Đâu là kho tàng của bạn? Những ưu tiên của bạn là gì? Cái gì quan trọng thực sự đối với bạn? Chúng ta cần phải có một con tim biết phân định, một con tim hiểu biết và khôn ngoan” để biết cái gì cần bảo tồn và cái gì cần phải loại bỏ.

Tin mừng nêu lên một niềm vui to lớn của sự khám phá trong mỗi chúng ta, dụ ngôn khó báu mà chúng ta vừa nghe: “ Trong niềm vui, nhà lái buôn bán tất cả gia tài ông có để mua lấy thửa ruộng” Sự phân định này không nhằm mục đích phá hủy cho bằng gia tăng nghị lực, biến đổi tận căn và đem lại ý nghĩa cho đời sống chúng ta. Môn đệ của Chúa Giê-su không phải là người bị mất một điều gì nhưng là là người tìm thấy một cách sống mới mang lại niềm vui lớn lao hơn. Khám phá ra kho tàng ẩn giấu, là viên ngọc quý không có nghĩa là coi thường những thực tế khác của đời sống, nhưng là biết cách tương đối những thực tế này và đặt chúng vào vị trí trong bậc thang gia trị của đời sống.

Phân định giúp cho chúng ta khám phá điều có giá trị và giúp chúng ta tìm thấy những kho báu có giá trị thực sự của đời sống, là những kho báu mang lại ý nghĩa đích thực cho gia đình, cho công việc và cho sự hiện hữu của mỗi chúng ta. Sự khôn ngoan tin mừng này cho phép chúng ta “ rút ra cái mới từ những cái cũ”, khởi đi từ đời sống đức tin của chúng ta. Amen.

Lúa và cỏ lùng

Sự dữ vẫn là vấn nạn nặng nề hơn tất cả mọi vấn nạn, đối với con người biết suy tư là chúng ta. Có ai trong chúng ta mà không đối diện với sự dữ?

– Trong thân xác, do bệnh tật

– Trong con tim, do các tổn thương tâm hồn

– Trong lương tâm, do vết thương của tội lỗi

Trong gia đình, việc làm, do khó khăn của các tương quan con người.

– Trong thế giới, do những áp bức và bất công đủ loại.

Và cái chết đối với mọi người là điều không tránh khỏi.

Vậy tại sao lại có sự dữ trong thế giới?

Trong bài Tin mừng hôm nay, Chúa Giê-su cho chúng ta câu trả lời, đơn giản và rất rõ ràng. Chúa Giê-su trích dẫn lời dạy trong sách Sáng Thế như sau:

– Sự dữ không đến từ Thiên Chúa bởi vì Thiên Chúa chỉ gieo lúa tốt trong cánh đồng nhân loại

– Nhưng sự dữ không chỉ đến từ tâm lòng con người

– Sự dữ tồn tại trước và sâu thẳm hơn.

Đối với Chúa Giê-su, có điều thật rõ ràng là: con người tự mình là nạn nhân của thế lực được Chúa gọi là “ Kẻ Thù”, là “ Kẻ Xấu”.

Đằng sau những yếu đuối của chúng ta, ở cái gốc rễ của tội lỗi, có một sức mạnh mà chúng ta không làm chủ được và nó hoạt động trong chúng ta cách ngấm ngầm. Như trong dụ ngôn cho thấy:

“Lúa thì được gieo giữa ban ngày, còn cỏ lùng thì được gieo trong đêm đen khi mọi người đang ngủ”.

Sự dữ thấm nhiễm cách ngấm ngầm trong đời sống chúng ta, và làm cho chúng ta trở nên mù lòa, không thể nhận ra nó ngay tức khắc.

Chính Chúa Giê-su đã cho chúng ta nhận ra sự dữ. Ngài muốn khôi phục phẩm giá của mỗi chúng ta bởi vì dù mang thân phận yếu đuối và bất toàn, thì mỗi chúng ta vẫn có trong mình hình ảnh tốt lành của Thiên Chúa. Chính vì thế tội nhân trước hết chỉ là một nạn nhân thôi.

Chúng ta có xu hướng phân chia nhân loại thành hai loại: một bên là tốt, một bên là xấu. Chúa Giê-su lại không đồng ý với cái nhìn đơn giản quá mức này.

– Đối với Ngài, lúa tốt và cỏ lùng bị trộn lẫn như trong một mớ bòng bong không thể tháo gỡ.

– Nhân loại là một sự hòa trộn giữa cái tốt và cái xấu, giữa ân sủng và tội lỗi.

Đó có phải cũng là kinh nghiệm của mỗi người chúng ta không? Trong con tim của mỗi chúng ta, mầm sống và mầm chết cùng tồn tại.

– Có những hành động bắt đầu trong tình yêu và kết thúc lại trong sự ích kỷ

– Có những việc làm quảng đại lại biến đổi thành chuyện kinh doanh và lợi nhuận.

“ Tôi không làm điều tốt tôi muốn, nhưng tôi lại làm điều xấu mà tôi không muốn”, Thánh Phaolô thú nhận như vậy trong thư gửi tín hữu Roma.

Vì sự mập mờ, hòa trộn giữa cái tốt và cái xấu hiện hữu nơi chúng ta mà trước hết chúng ta cần phải chống lại tất cả những phán xét nghiêm khắc và vội vã hãy quá vô tâm đối với người khác.

Trong dụ ngôn, cuộc đối thoại của những đầy tớ với ông chủ nhấn mạnh tới sự phát triển bất ngờ của cỏ lùng.

– Có thể ở đây các đầy tớ hỏi ông chủ là có phải cỏ lùng được gieo cách vô tình hay không?

– Và ông chủ, đã trả lời ngay lập tức: Các anh đừng nhổ chúng, vì lúa tốt sẽ bị ảnh hưởng.

Câu hỏi và câu trả lời dường như cho phép một sự lan tràn, một sự tăng trưởng sự sữ trong thế giới.

Nhưng quyết định của ông chủ cho thấy khi cấm nhỏ cỏ lùng, dường như ông chủ biết chắc việc mình làm: đó là khi mùa thu hoạch đến, lúa tốt sẽ được cho vào kho lẫm còn cỏ lùng sẽ bị thiêu đốt, chúng kết là sự thiện sẽ được tỏ bày.

Đối với Chúa Giê-su, sự lựa chọn, sự phán xét sẽ xẩy đến một ngày. Sự dữ không thể bóp nghẹt sự thiện.

Khi mà thế giới có vẻ đang bị xâm chiếm bởi một loại cỏ lùng của bóng đêm hỏa ngục,

– Thì Chúa Giê-su lại mời gọi chúng ta hướng về niềm hy vọng. Thiên Chúa sẽ dành chờ ngày phán xét. Khi chờ đợi, Ngài xin chúng ta đừng phán xét, đừng kết án anh em mình.

– Thiên Chúa là đấng giàu lòng kiên nhẫn. Ngài chịu đựng cỏ lùng trong lúc này: để mạc khải lòng thương xót vô bờ bến dành cho mỗi chúng ta.

Cùng với Chúa Giê-su, chúng ta hướng về Nước Thiên Chúa nơi mà sự dữ không còn tồn tại nữa, nơi mà chân lý, tình yêu, hạnh phúc vô biên ngự trị.

Và với hứa hẹn về kết quả chung cuộc của ngày cánh chung, chúng ta được mời gọi sống và làm việc mỗi ngày một tốt hơn, khi đặt tin tưởng vào Vị Thầy của Đồng Lúa, đó chính là Thiên Chúa Sáng Tạo, là Cha chúng ta. Amen.

Mảnh đất tốt

Dụ ngôn thường được dùng nhiều trong văn chương Do Thái và người ta tính được có khoảng 3 nghìn dụ ngôn thời đó. Trong hành trình loan báo Tin mừng, Chúa Giê-su đã thường xuyên dùng các dụ ngôn. Ngài đã khéo léo lồng vào bài giảng các dụ ngôn và có một học giả Do thái giáo đã nói rằng tuyệt tác của văn chương Do thái giáo là các dụ ngôn của Chúa Giê-su.

Từ ngữ “dụ ngôn”, tiếng Do thái có nghĩa là “câu chuyện biểu tượng được kể nhằm khám phá một ý nghĩa ẩn dấu trong đó”. Dụ ngôn không áp đặt, nhưng đề nghị và thức tỉnh tâm hồn. Nó khơi lên một sự tôn trọng đối với các độc giả và gợi nên sự tưởng tượng của người nghe.

Trong ba chúa nhật liên tiếp, chúng ta sẽ nghe 7 dụ ngôn mà Thánh sử Mát-thêu đã gộp lại thành ba diễn từ chính yếu trong Phúc âm của Ngài.

Trong dụ ngôn gieo giống, sự quan tâm của Chúa Giê-su là nhắm tới hạt giống Nước Thiên Chúa. Các ki-tô hữu đầu tiên đã có những trăn trở để trở nên đất tốt cho việc đón nhận hạt giống Tin mừng.

Dụ ngôn cho thấy mặc dù có những thử thách, vụ mùa vẫn bội thu, như Chúa Giê-su nói: hạt thì 30, hạt được 60, hạt lại được 100. Kết quả thu hoạch vượt quá mong đợi của các người gieo hạt. Họ chỉ mong muốn vụ mùa thu được lợi tức gấp 5 hoặc gấp 8 mà thôi. Dụ ngôn người gieo giống trước hết và trên hết là một lời mời gọi hướng tới niềm hy vọng.

Trong các tháng hè, chúng ta có đầy kinh nghiệm trong những khu vườn rau và vườn hoa. Các cây rau và cây hoa trổ sinh tươi tốt và trong các cánh đồng. Hạt giống được gieo vãi trong đất tốt và chăm sóc tốt thì sẽ trổ sinh bông trái. Tuy nhiên chúng ta cũng biết rõ là không phải luôn luôn dễ dàng thành công. Có thể bội thu với nhiều bông hạt, nhưng cũng có thể không trổ sinh như ý muốn vì thời tiết khắc nghiệt, do mặt trời thiêu đốt, do bệnh dịch, sâu bọ…

Chúa Giê-su biết những chướng ngại mà Lời Chúa gặp phải. Nhưng Ngài cũng biết rằng Lời Ngài có sức mạnh biến đổi một thửa đất khô cằn thành một mảnh đất màu mỡ. Như Ngôn sứ Isaia nói với chúng ta trong bài đọc thứ nhất như sau: “ Cũng như mưa với tuyết sa xuống từ trời, không trở về trời nếu chưa thấm xuống đất, chưa làm cho đất phì nhiêu và đâm chồi nẩy lộc, cho kẻ gieo có hạt giống, cho người đói có bánh ăn, thì lời Ta cũng vậy, một khi xuất phát từ miệng Ta, sẽ không trở về với Ta nếu chưa đạt kết quả, chưa thực hiện ý muốn của Ta, chưa chu toàn sứ mạng Ta giao phó.” Như thế thì Lời Chúa luôn mang lại hoa trái dồi dào và nó có thể biến đổi “ con tim trai đá của chúng ta thành con tim bằng thịt”.

Trong Kinh thánh, con người được chia thành hai hạng: người thuộc đất tốt và người thuộc đất khô cằn. Có một lúc nào đó trong đời sống, mỗi chúng ta cũng có thể biểu lộ những mảnh đất khác nhau được nêu lên trong dụ ngôn.

Trước hết là hạt giống rơi bên vệ đường. Nó cho thấy giai đoạn có quá nhiều bận tâm, chiếm hết chỗ và có nguy cơ bóp nghẹt đức tin. Đại loại như có người sẽ nói là “ đấy các bạn xem, tôi vẫn rất thích đi lễ và nghe Lời Chúa mỗi Chúa nhật. Nhưng bên cạnh đó tôi lại còn có biết bao bận tâm khác: lễ hội gia đình, thể thao, giải trí, phim ảnh, du lịch…cũng như sự mệt mỏi của cả một tuần lễ làm việc, tôi phải tận dụng ngày nghỉ để xả hơi…Và thế là việc gặp gỡ Chúa chẳng còn chỗ nữa.

Tiếp đến là có nhưng mảnh đất đá sỏi, làm cho đức tin hời hợt bên ngoài. Mầm sống mới mọc rễ nhưng nó lại không đủ độ sâu và dễ dàng làm mồi cho ánh nắng nóng của mặt trời thiêu đốt trước khi có thể lớn lên. Sự hời hợt có thể ngăn cản sự tăng trưởng của đời sống đạo, dẫu có những nhiệt huyết ban đầu.

Cũng có những mảnh đất đầy gai. Niềm tin khi đó bị bóp nghẹt bởi “ nhưng lo lắng sự đời và bả vinh hoa phú quý”. Chúa Giê-su không ngừng khuyến cáo về mối nguy hiểm của môi trường vật chất bởi vì “con người không chỉ sống bằng cơm bánh”. nhưng thực tế là con người hôm nay lại không ngừng hạn chế việc tiêu thụ. Và một khi vật chất chiếm chỗ thì niềm tin có nguy cơ biến mất.

Thiên Chúa đã kể dụ ngôn người gieo giống này để nhấn mạnh tới sự quảng đại của Thiên Chúa đã gieo giống khắp nơi, không sẻn so tính toán. Ngài tin vào chúng ta và mời mọi tất cả mọi người trở nên đất tốt. Mặc dù có những nguy cơ và thất bại, nhưng Chúa Giê-su nói với chúng ta là mùa màng sẽ bội thu.

Đây quả là một dụ ngôn đẹp tuyệt vời trong một thời đại đầy tràn khó khăn thử thách. Có nhiều giáo xứ chưa được phát triển, và nhiều nhà thờ đổ nát hoang tàn hay phải đóng cửa vì bị chiếm dụng, hay không có ai đến đọc kinh cầu nguyện. Thật bi quan khi thấy có nhiều bạn trẻ không còn muốn đi thờ đi lễ nữa và không còn sống đạo và tiếp nối niềm tin cho thế hệ mai sau.

Nhưng Thiên Chúa hôm nay tiếp tục nói với chúng ta: Đừng thất vọng nhưng hãy đi loan báo niềm vui Tin mừng trong đời sống, hãy gieo giống cách quảng đại và một ngày kia hạt giống sẽ trổ sinh bông trái. Amen.

Nhân từ và hay thương xót

Thánh sử Mátthêu luôn giới thiệu Chúa Giêsu là con người của an bình và đầy lòng trắc ẩn.

Điểm thứ nhất của bài Tin mừng cho thấy: Chúa Giê-su luôn đối xử quảng đại và dịu dàng với những người bé mọn, những người nghèo khó, những người đau khổ. Ngài là hình ảnh của Thiên Chúa Cha, không phải là một Thiên Chúa nghiêm khắc, xa cách và lạnh lùng nhưng là một Thiên Chúa đầy yêu thương và dịu dàng. Đây là chủ đề của các bài đọc chúng ta vừa nghe, như ngôn sứ Zacharia viết: Này vua ngươi đến với ngươi. Người là Ðấng công chính và là Ðấng cứu độ; Người khiêm tốn ngồi trên lừa con, con của lừa mẹ. (Dcr 9, 9-10)

Còn ngôn sứ Isaia đã viết về Đấng Mê-si-a như sau: “Đây là người tôi trung Ta nâng đỡ, là người Ta tuyển chọn và quý mến hết lòng, Ta cho thần khí Ta ngự trên nó; nó sẽ làm sáng tỏ công lý trước muôn dân. Nó sẽ không kêu to, không nói lớn, không để ai nghe tiếng giữa phố phường. Cây lau bị giập, nó không đành bẻ gẫy, tim đèn leo lét, cũng chẳng nỡ tắt đi. Nó sẽ trung thành làm sáng tỏ công lý.”  (Is 42, 1-3).

Như vậy, Chúa là Thiên Chúa tốt lành luôn ban cơ hội cho chúng ta. Chúng ta thấy rõ điều đó khi đọc các câu chuyện Tin mừng kể về người phụ nữ Samaria, bà Maria Madalena, người trộm lành, ông Simon Phêrô, đứa con hoàng đàng, cú ngã ngựa của Phao-lô trên đường Đa-mát…Và còn biết bao nhiêu chứng tá của lòng thương xót Chúa trong suốt hơn hai nghìn năm qua.  

Cuộc sống thời đại hôm nay đều đề cao sức mạnh, sự giàu có và quyền lực. Các quảng cáo đều hướng người ta đến các chiến thắng trong mọi lãnh vực: chính trị, thể thao, kinh tế… Mọi người đều được thúc đẩy để làm sao trở thành số một, trở thành người đầu tiên, mạnh nhất, bất kể giá phải trả hay phương tiện để đạt được nó.

Trong thế giới đề cao các chiến tích như thế, thì sự dịu dàng và khiêm tốn là những phẩm tính đang suy giảm trong bậc thang giá trị con người. Chúng ta quan sát những đứa trẻ sẽ thấy, chúng thích bắt chước người lớn. Anh hùng của chúng là những người giành chiến thắng trong các trận chiến trên đường phố, như các Rambo, siêu nhân, người nhện, các mãnh thú …phải là những người luôn chiến thắng và tạo ra luật lệ.

Thiên Chúa thì khác, không tỏ mình cách hùng mạnh và mạnh mẽ, nhưng “hiền lành và khiêm nhường trong lòng”.  Và hoa trái của Thần Khí mà Người ban cho chúng ta giống hình ảnh của Người, đó là: “bác ái, hoan lạc, bình an, nhẫn nhục, giúp đỡ, nhân hậu, tin tưởng người khác, hiền hòa, tiết độ” (Galat 5, 22).

Chúa tỏ mình ra, không phải như một Thiên Chúa đáng sợ, nhưng như một Thiên Chúa luôn đồng hành, hiện diện, đem lại niềm vui và bình an! “Này, ta đang gõ cửa… Nếu ai mở cửa, ta sẽ vào ăn uống với người ấy” (Khải Huyền 3, 20).

Ngài là “ một Thiên Chúa hiền lành và khiêm nhường trong lòng”… Đây là chính là điều mà Tin mừng hôm nay muốn gửi tới mỗi chúng ta.

Điểm thứ hai của bải Tin mừng hôm nay, không kém phần quan trọng, đó là lời mời của Đức Ki-tô gửi đến “những ai mệt nhọc và mang gánh nặng nề”.  Tất cả mọi người đều được mời gọi hãy đến cùng Đức Ki-tô, để Ngài sẽ cho được “nghỉ ngơi bồi dưỡng.”

Như chúng ta thấy, các điều luật Do Thái được coi là một cái ách nặng nề phải mang. Chúng bao gồm khoảng 613 điều răn và điều lệ. Đối với những người bình thường và đặc biệt là đối với những người thực hành một số ngành nghề nhất định, không thể tuân thủ tất cả các luật này. Kết quả là, nhiều người đã bị loại trừ vì họ bị coi là “ô uế” và vì họ không thể tuân thủ tất cả các quy định khắt khe. Họ là những người chăn chiên, người thợ, người bán hàng rong, người thu thuế, chưa kể hàng trăm người bị trục xuất khỏi cộng đồng chỉ vì họ bị bệnh lây nhiễm và bị coi là mắc nhơ cần phải xa lánh.

Tất cả những người này đều bị tước bỏ các quyền công dân cơ bản nhất. Họ không thể làm nhân chứng trong một phiên tòa, không thể vào các hội đường cầu nguyện và tham gia vào đời sống cộng đồng của làng xã.

Chúa Giêsu tuân giữ lễ luật, nhưng Người từ chối biến nó thành gánh nặng và là nguyên nhân của kỳ thị và bất công. Đối với Ngài, luật pháp phải là một yếu tố của sự giải phóng và công bằng khi Ngài nói: “Ách tôi êm ái, gánh tôi nhẹ nhàng”.

Trong Công vụ Tông đồ, Thánh Phêrô và Thánh Phaolô cũng từ chối áp đặt những luật lệ quá cứng nhắc đối với những người không phải là người Do Thái. Các Ngài nói: “Sẽ là áp đặt lên họ một cái ách không thể chịu đựng được nếu bắt họ tuân theo mọi lề luật của Môsê. Tại sao các ông lại muốn đặt lên họ một cái ách mà cả cha ông chúng tôi và chính chúng tôi đều không đủ sức để mang?” (Cv 15,10) Như Chúa Giê-su, Phêrô và Phao-lô không muốn bắt người ta tuân theo những luật lệ mà họ không thể chịu nổi.

Chúa Giêsu đã tố cáo các thượng tế, người Pharisêu và kinh sư, nghĩa là Giáo Hội thời Người, đã chất lên dân chúng những gánh nặng mà chính họ không chịu mang: “Các kinh sư và các người Pha-ri-sêu ngồi trên toà ông Mô-sê mà giảng dạy. Vậy, tất cả những gì họ nói, anh em hãy làm, hãy giữ, còn những việc họ làm, thì đừng có làm theo, vì họ nói mà không làm. Họ bó những gánh nặng mà chất lên vai người ta, nhưng chính họ thì lại không buồn động ngón tay vào” (Mt 23, 2-4).

Hôm nay, Chúa Giêsu muốn chia sẻ những gánh nặng của chúng ta: bệnh tật, ốm yếu, tuổi già, nghèo khó, thất bại, cô đơn… Chúng ta sẽ nhẹ gánh hơn khi Chúa Giê-su mang vác chúng với chúng ta.

Thiên Chúa của chúng ta là “Đấng hiền lành và khiêm nhường trong lòng”, một Thiên Chúa “muốn chia sẻ gánh nặng hàng ngày của chúng ta”. Hôm nay Chúa Giê-su đến để mang lại cho đời sống đạo sự nâng đỡ và giải thoát của Đức Ki-tô. Đây là tin vui lớn lao cho mỗi chúng ta.

“Hỡi những ai khó nhọc và gánh nặng, hãy đến cùng ta, ta sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng”. Amen.