Đời sống cầu nguyện

Thánh An-tôn, nhà giảng thuyết lừng danh

Thành phố Padua là thành phố nổi tiếng của miền Bắc nước Ý, nơi thánh Antôn làm chứng cho Tin mừng nước Chúa bằng tài hùng biện và đời sống thánh thiện của Ngài. Chính vì muốn ca ngợi tài lợi khẩu của Ngài mà tại trung tâm của Đền thờ thánh Antôn, người ta đã cho trưng bày chiếc lưỡi của Thánh nhân được đặt trong hào quang để mọi người tôn kính.

Chiếc lưỡi thật của thánh Antôn là chiếc lưỡi cũng giống như bao nhiêu chiếc lưỡi khác nhưng lại là chiếc lưỡi thánh vì nhờ có nó mà thánh Antôn đã trở thành vị đại thánh tiến sỹ mà chúng ta mừng kính hôm nay. Chúng ta cùng suy gẫm về cái lưỡi để qua đó chúng ta được tại sao chiếc lưỡi của thánh Antôn lại được tôn kính như vậy. 

  1. Ý nghĩa của lưỡi

Nói đến chiếc lưỡi, hẳn ai trong chúng ta cũng chẳng lạ gì, một bộ phận không xương để giúp cho con vật nuốt thức ăn, hay để kêu lên,  còn đối với con người thì ngoài việc nếm và nuốt thức ăn, chiếc lưỡi còn dùng để diễn tả tư tưởng qua lời ăn tiếng nói. Chính vì thế mà đã có câu truyện ngụ ngôn kể  về chiếc lưỡi rằng:

Ông chủ kia một hôm sai đầy tớ ra chợ và bảo : “Hãy mua cái gì ngon nhất về cho ta uống rượu”.

Người đấy tớ ra chợ  mua cái lưỡi lợn về xào nấu thật ngon đem lên. Ông chủ ăn khen ngon, lần sau ông lại sai đầy tớ đi chợ, nhưng mua món gì dở nhất, người đầy tớ cũng lại mua cái lưỡi lợn. Ông chủ ăn xong ngạc nhiên hỏi :

“Tại sao lần trước ta sai ngươi mua cái gì ngon nhất ngươi mua cái lưỡi, lần này ta bảo ngươi mua cái gì dở nhất ngươi cũng mua cái lưỡi ?”

Người đầy tớ trả lời: “Thưa ông, đúng thế, vì những lời nói tốt lành nhất cũng là từ cái lưỡi, mà những lời nói xấu xa nhất người ta nói ra cũng là từ cái lưỡi.”

Như vậy, lời nói được thốt ra từ miệng lưỡi có thể tốt đẹp nếu nó xây dựng, thông cảm, ủi an… và có thể xấu xa vì nó có sức tàn phá, gây khổ đau cho người khác.

  • Gương mẫu của thánh Antôn

Chúng ta cùng nhau bước vào ý tưởng thứ hai…để nói về việc thánh Antôn đã sử dụng như thế nào chiếc lưỡi của mình. Theo thánh tích thuật lại thì thánh nhân đã dùng miệng lưỡi của mình không làm gì khác ngoài việc để xây dựng Nước Chúa và cứu rỗi các linh hồn. Thật vậy, nhờ tài lợi khẩu, nhờ gương sáng đạo đức và thánh thiện, thánh Antôn được các Bề Trên tin tưởng, tín nhiệm sai đi giảng khắp nơi và lo công việc đào tạo, giáo dục các tu sĩ trong Dòng. Được ơn riêng của Chúa ban sức mạnh, và Chúa Thánh Thần luôn tác động tâm hồn thánh nhân, nên lời giảng của Ngài luôn luôn có sức thu hút, lôi cuốn nhiều người. Không chỉ có lời giảng xuông, mà Chúa củng cố lời giảng của thánh Antôn bằng nhiều phép lạ kèm theo, như câu chuyện kể về phép lạ thánh nhân làm cho con La của một người Do thái cứng tin quỳ phủ phục để thờ lạy Thánh Thể thay vì ăn thúng lúa mạch mặc dù nó bị bỏ đói hai ngày. Chính phép lạ này mà thánh Antôn đã thắng cược và người đàn ông Do thái kia đã bật khóc vì xúc động và xin được gia nhập đạo thánh Chúa.

Nhờ khả năng Chúa ban, Thánh nhân không những có ảnh hưởng rất lớn tại nước Ý, và tại nước Pháp mà danh tiếng của Ngài còn lan rộng khắp thế giới  nhờ vào tinh thần làm việc không biết mệt mỏi, không bao giờ ngơi nghỉ. Chính vì lẽ đó mà Ngài được đặt tên là “ Hòm Bia Giao Ước” và là “ Cái búa của bọn lạc giáo” đúng như lời  sách thánh đã nói: “ Các hiền sĩ sẽ chói lọi như bầu trời rực rỡ, những ai làm cho muôn người nên công chính, sẽ chiếu sáng như những vì sao, đến muôn thuở muôn đời”( Đn 12, 3 ). Thánh An tôn đã biết sử dụng chiếc lưỡi của mình để xưng tụng Thiên Chúa.

  • Noi gương thánh Antôn

Tất cả điều đó đưa chúng ta tới ý tưởng cuối cùng. Đó là việc nhìn ngắm gương sáng của thánh Antôn, qua đó chúng ta có dịp phản tỉnh cuộc sống đức tin của mình  và noi gương bắt chước thánh Antôn trong việc rao truyền Lời Chúa bằng chính miệng lưỡi của mình. Tục ngữ cha ông ta vẫn thường nói:

Lời nói chẳng mất tiền mua

Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau

Đó là lời nhắc nhở những ai làm người hãy biết dùng lời nói để xây dựng yêu thương. Trong thực tế, không phải ai cũng ý thức được điều này bởi vì cái tôi vị kỷ thường ngăn cản người ta nói lời Chúa và nói theo lời dạy của Chúa. Đã có biết bao người dùng cái lưỡi để nói những “lời hay, ý đẹp”, khuyến khích, khuyên bảo, cầu nguyện, hòa giải,… Nhưng cũng có biết bao người lại dùng cái lưỡi để chỉ trích, gây chia rẽ, phỉ báng, nguyền rủa, trách móc, chê bôi, chửi rủa,…Vâng, tốt hay xấu cũng từ cái lưỡi, và chính cái lưỡi tạo nên nhiều rắc rối.

Bên cạnh việc dùng lời hay ý đẹp để làm chứng tá cho Chúa trong cuốc sống thường ngày, thì cách riêng đối với mỗi chúng ta mừng lễ thánh An-tôn hôm nay cũng ý thức được nhiệm vụ ngôn sứ của mình để mà biết noi gương sáng của thánh Antôn. Gương sáng trong việc rao giảng Lời Chúa.

Kết luận:

Với lòng thành kính mến yêu mà mỗi người chúng ta dành cho thánh Antôn trong ngày mừng lễ ngài hôm nay, nguyện xin thánh Antôn tiếp tục chuyển cầu cho toàn thể Giáo Hội, nhất là cho mỗi chúng ta biết dùng miệng lưỡi Chúa trao ca tụng và làm chứng tá cho Tin mừng của Đức Kitô.

Trong ngày mừng lễ Antôn,  xin cho mỗ chúng ta luôn ý thức và quan tâm đến chức vụ ngôn sứ của mình mà rao giảng và hiện tại hóa Lời Chúa trong đời sống đạo mỗi ngày, như Thánh Antôn đã khuyên dạy: “Nếu các bạn rao giảng Chúa Giêsu, Người sẽ làm tan chảy những cõi lòng khô cứng; nếu các bạn kêu cầu Người, Người sẽ làm dịu đi những cám dỗ dữ dằn; nếu các bạn nghĩ về Người thì Người sẽ soi sáng trí khôn bạn; nếu các bạn đọc về Người thì Người sẽ làm cho trí khôn bạn thỏa mãn”(Sermones Dominicales et Festivi III, p. 59). Amen.

Tín thác trong sự quan phòng của Thiên Chúa

Trong những ngày này, nạn dịch covid 19 liên tục tái bùng phát làm cho nhiều người phải chịu đau khổ, lo lắng vì biết bao hệ lụy liên quan tới mọi lãnh vực của đời sống. Nạn dịch này cũng như các biến cố đau buồn xẩy ra xung quanh chúng ta làm cho chúng ta đặt câu hỏi: Vậy Chúa hiện diện sao lại để xẩy ra như thế, sao Chúa không can thiệp để những sự dữ đừng xẩy ra. Đã đành có những sự dữ là do con người gây ra nhưng những hiện tượng tự nhiên trên đây thì đâu phải do con người. Và nhiều người lành đã phải chịu những sự dữ và chỉ biết kêu than, có khi kêu trách của Chúa.

Tiếng kêu than này cũng là tình trạng của dân chúng thành Giê-ru-sa-lem khi xưa, khi họ bị lưu đày và hầu như là hoàn toàn tuyệt vọng vì nước mất nhà tan. Ngôn sứ Ezekiel đã chứng kiến sự sụp đổ này của đất nước nhưng ông lại loan báo cho dân về niềm hy vọng đến từ Thiên Chúa. Như hạt giống nhỏ bé được gieo trồng sẽ lớn mạnh và trở thành một cây to, thì dân Israel cũng thế, trong cảnh sầu thương, Thiên Chúa sẽ làm cho họ sống động một cách diệu kỳ. Ngôn sứ đã dùng những từ ngữ đầy hình ảnh để khích lệ dân hãy can đảm và sống trong hy vọng tràn trề. Sự thù hận, bạo lực và sự dữ không phải là tiếng nói cuối cùng, nhưng chính tình yêu sẽ toàn thắng.

Và trong bài Tin mừng của Thánh Máccô chúng ta vừa nghe,chínhChúa Giê-su đã dùng dụ ngôn về hạt giống để nói lên sức sống của niềm tin, tình yêu biết phó thác cho sự quan phòng của Thiên Chúa. Chúa sẽ cho hạt giống nảy mầm và trổ sinh bông trái. Nhưng giữa khoảng cách của hạt giống và mùa màng bội thu cần phải có thời gian. Đây là hình ảnh cho mỗi chúng ta thấy Nước Thiên Chúa sẽ đến với chúng ta như mùa gặt sẽ đến sau thời gian lao công vất vả của nhà nông gieo trồng và chăm bón cho cây lúa. Quả vậy, với hình ảnh mà Chúa Giê-su dùng trong dụ ngôn hôm nay thì Thiên Chúa chúng ta có vẻ như vắng mặt nhưng lại hiện diện rất cụ thể và sống động trong chương trình cứu độ của Ngài.

Với con mắt và đôi tai, chúng ta có thể biết được những gì đang xẩy ra trong cuộc sống hôm nay. Nhưng để nhận ra hoạt động của Thiên Chúa thì cần phải nhìn bằng con mắt đức tin. Như các môn đệ trên đường Emmau khi xưa, chúng ta cũng chỉ nhận ra sự hiện diện của Đức Ki-tô khi lắng nghe giải thích Kinh thánh và khi tham dự bàn tiệc Thánh Thể. Chính nơi Đức Ki-tô mà cuộc đời chúng ta mới tìm được ý nghĩa. Vậy mỗi chúng ta cần tin tưởng tuyệt đối rằng dù trong cảnh tận cùng của đau khổ, Thiên Chúa vẫn không bao giờ lìa bỏ chúng ta.

Cách cụ thể hơn, chúng ta hãy tin rằng Thiên Chúa đang hành động khi ta thấy biết bao người làm điều ác và sự dữ thật lòng ăn năn sám hối, bỏ đường tà mà trở về nẻo chính đường ngay; Thiên Chúa hành động khi mà mọi người từ già đến trẻ biết đi ra khỏi sự ích kỷ nhỏ nhen để loại trừ điều ác, và tích cực xây dựng hòa bình và hòa giải lẫn nhau. Thiên chúa đang hành động khi mà những nhà khoa học biết phát minh hay tìm ra những phương thế và phương thuốc để chống lại sự hoành hành của bệnh tật. Ngài tiếp tục hành động khi có nhiều người biết liên đới với nhau để tổ chức các hoạt động cứu giúp và viếng thăm những người bệnh, tù đày và bị bỏ rơi.

Những nghĩa cử cao quý mà chúng ta làm cho nhau chính là dấu chỉ cho thấy sự hiện diện của Thiên Chúa ở mọi nơi trong thế giới này. Chúng ta cũng giống như người nông dân trong dụ ngôn được mời gọi cặm cụi hy sinh công sức qua những tháng ngày để chăm bón cho hạt giống được gieo trồng và hiệu quả lớn lao sẽ đến dù chúng ta không biết và không hiểu gì như hạt cải nhỏ bé được gieo vào lòng đất và một ngày nó sẽ trở thành cây to đến nỗi chim trời có thể tới ẩn trú dưới những cành của nó.

Cuộc sống mỗi chúng ta lãnh nhận từ nơi Chúa và chính Chúa sẽ chăm sóc và cho nó lớn lên mỗi ngày. Vậy trong niềm tin tưởng đó, chúng ta hãy đặt bản thân mình trong sự kiên trì và làm những gì mà ta phải làm, phần còn lại để Chúa tiếp tục làm cho lớn lên.

Lạy Chúa, Chúa dạy chúng con biết gieo trồng những hạt giống tình yêu, công lý, bình an và hòa giải… nhưng chính Chúa lại cho những hạt giống này mọc lên và trổ sinh bông trái. Vâng, không có Chúa chúng con chẳng làm được gì, xin cho chúng con biết kiên trì xây dựng cuộc sống của chúng con trong tình thương, sự liên đới và tình huynh đệ anh em. Ước gì cuộc đời chúng con luôn kết hiệp với Chúa để Nước Chúa được hiển trị ngay tại trần gian này. Amen.

Thánh Thể, hy lễ hiệp thông

Kết thúc mùa Phục sinh và khi bước vào mùa Thường niên, phụng vụ Giáo Hội cho chúng ta mừng ba lễ trọng kính Chúa: đó là lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống, Lễ Chúa Ba Ngôi và kính Mình Máu Thánh Chúa, để nhấn mạnh tới mầu nhiệm Nhập Thể, mầu nhiệm Thiên Chúa ở cùng như chính Lời Chúa Giê-su khẳng định: và đây Thầy ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế. (Mt 28, 20)

Lễ kính Mình Máu Thánh Chúa Giê-su cử hành giao ước giữa Thiên Chúa và nhân loại. Hàng năm trong Giáo Hội, có các cử hành rước Mình Máu Thánh Chúa long trọng qua các đường phố và thôn xóm, như là một sự tuyên xưng đức tin cách công khai. Năm nay vì đại dịch Covid đang tái bùng phát, chúng ta buộc phải cử hành ngày lễ trọng đại này trong sự âm thầm.

Lịch sử Kinh Thánh là lịch sử của Thiên Chúa đi tìm kiếm con người để ký kết giao ước với họ: với Noê, sau nạn hồng thủy; với Abraham như một người bạn; với Môisê như một người giải phóng. Sau đó, các ngôn sứ loan báo một giao ước mới được ký kết riêng biệt với từng người trong chúng ta, giao ước sẽ được thực hiện nơi Đức Giê-su Ki-tô.

Khi Chúa Giê-su cử hành lễ Vượt qua, vây quanh Chúa không phải là những con người hoàn hảo. Ở đó có ông Phê-rô, Giu-đa, Gio-an, và các Tông đồ khác. Chúa biết rõ sự yếu đuối của họ. Chúa cũng thường ăn uống với các người thu thuế và tội lỗi. Chúa cũng đón tiếp các gái điếm, các người thu thuế, các người thấp hèn nhưng biết đặt niềm tin nơi Chúa. Vì thế mà đã có lần người ta đã hỏi Chúa: tại sao ông lại ăn uống với phường tội lỗi? Bữa tiệc ly là một kỷ niệm trong những bữa ăn của Chúa Ki-tô với các bạn hữu Chúa, với những ai đặt niềm tin nơi Chúa và khao khát tìm kiếm ơn cứu độ nơi Ngài.

Tân ước tường thuật cho chúng ta bốn câu chuyện về bữa tiệc ly: đó các câu chuyện của thánh Mác-cô, Lu-ca, Mát-thêu và Phao-lô. Thánh Gio-an thay thế tường thuật Thánh thể bằng việc rửa chân cho các môn đệ. Bốn câu chuyện đều có một điểm chính yếu, nhưng lại trình bày bằng những cách thức có chút ít khác biệt.

Rõ ràng là không có một câu chuyện nào kể lại tất cả điều mà Chúa Giê-su đã làm trong bữa tiệc cuối cùng. Thực vậy, ta không biết những lời chính xác được Chúa Giê-su nói trong bữa tiệc ly. Hiện tại chúng ta có văn bản phụng vụ, từ đó giúp cho chúng ta hiểu được các cộng đoàn ki-tô hữu sơ khai cử hành theo ký ức, và tưởng niệm về bữa tiệc ly. Giáo Hội tiên khởi đã bận tâm cho việc sống Bí tích Thánh Thể hơn là thực hiện chi tiết về bữa tiệc ly.

Thiên Chúa là Đấng đầy lòng từ bi, nhân từ và hay thương xót. Vào bữa ăn cuối cùng, Chúa đã nêu gương về sự phục vụ khi quỳ xuống rửa chân cho các môn đệ, hơn là chia sẻ với các ông bánh và rượu. Chúa đã yêu cầu các môn đệ ghi nhớ cử chỉ phục vụ thân ái này: Anh em hãy làm điều này để nhớ đến Thầy…Anh em hãy làm như thầy đã làm cho anh em…”. Vấn đề không phải là sự ghi nhớ bất động, tê liệt nhưng là một sự ghi nhớ năng động và cởi mở để mời gọi chúng ta thực thi những điều mới mẻ, tham gia vào việc xây dựng một thế giới tốt đẹp hơn.

Nhờ bí tích Thánh Thể, Chúa Ki-tô muốn lưu ý một số yếu tố quan trọng cho đời sống của mỗi chúng ta trong Giáo Hội: trước hết Ngài nhắc nhở chúng ta rằng hận thù và chia rẽ có thể phá hủy tình huynh đệ và hiệp thông khi tham dự cử hành thánh lễ. Vì thế mà Chúa đã nói trong Tin mừng rằng: “ Khi anh em dâng của lễ trên bàn thế mà chợt nhớ có người anh em nào bất hòa với anh em thì hãy để của lễ ở đó, đi làm hòa với người anh em đó đã rồi mới đến dâng của lễ”.

Biểu tượng của lễ kính Mình Máu Chúa là biểu tượng của sự hiệp nhất trong những khác biệt, nhờ tấm bánh bẻ ra trao ban cho tất cả mọi người. Thánh lễ nói lên sự hiệp nhất từ các người già cho đến người trẻ, không phân biệt  đảng phải chính trị, đẳng cấp xã hội. Thánh lễ quy tụ đủ mọi hạng người từ người giàu đến người nghèo, người thánh thiện hay người tội lỗi, người có gia đình hay người độc thân. Tất cả đều trở nên anh chị em trong Chúa Ki-tô, chính Ngài quy tụ chúng ta xung quanh Ngài để cùng chia sẻ tấm bánh hằng sống.

Thánh Thể luôn luôn có mối liên hệ trực tiếp với đời sống hằng ngày của chúng ta. Vào cuối mỗi thánh lễ, vị chủ tế cất lên lời kết lễ: Lễ xong chúc anh chị em đi bình an như là một lời mời gọi ra đi trở về gia đình, về môi trường sống trong sự chúc lành bình an của Chúa Ki-tô.

Trải qua bao nhiêu thế kỷ, hàng triệu tín hữu khi tiếp xúc với Lời Chúa và cùng chia sẻ Mình Máu Thánh Chúa, đều nhận được một động lực mới trong bí tích mà chúng ta đang cùng nhau cử hành trong các nhà thờ.

Ước gì lễ kính Mình Máu Thánh Chúa Ki-tô, ngày lễ của bí tích Thánh Thể giúp chúng ta cảm nghiệm rõ hơn về Thiên Chúa hằng yêu thương và chăm sóc mỗi chúng ta như những người con yêu dấu. Ước gì ngày lễ hôm nay giúp cho mỗi chúng ta cảm nghiệm rõ hơn về ý nghĩa của đời sống chúng ta và gia tăng nơi chúng ta niềm tin yêu và hy vọng. Amen.

Sức mạnh độc nhất của tôi là Bí tích Thánh Thể

Trong ngày lễ Mình Máu Chúa Giê-su hôm nay, để hiểu được ý nghĩa của ngày lễ, chúng ta cần hiểu từ ngữ Mình và Máu ở đây theo ý nghĩa kinh thánh hơn là hiểu theo ý nghĩa thông thường. Theo nghĩa Kinh thánh thì Mình Chúa không có nghĩa là thân xác nhưng là con người toàn thể. Khi ta nói rằng Chúa Giê-su nộp mình vì chúng ta và cho muôn người có nghĩa là Ngài hiến thân mình để ban ơn cứu độ cho toàn thể nhân loại.

Hy tế của Chúa Giê-su cũng là hy tế của toàn thể Hội thánh. Điều này nhắc nhở chúng ta trong câu mời gọi cuối phần dâng lễ vật: anh chị em hãy cầu nguyện để hy tế của tôi và của anh chị em được Thiên Chúa là Cha toàn năng chấp nhận. Hy lễ của tôi và của anh chị em ở đây nói lên hy lễ của toàn thể Giáo Hội được tháp nhập vào Hy Tế của Đức Giê-su để dâng lên Chúa Cha.  Hy tế này không chỉ là hy tế  của cộng đoàn hiện diện nhưng qua cộng đoàn tất cả Giáo Hội dâng lời cầu nguyện lên Thiên Chúa. Và khi linh mục cất lên lời kinh hiệp lễ “ đây Chiên Thiên Chúa đây đấng xóa tội trần gian” là ngài không chỉ nói lời này với cộng đoàn hiện diện nhưng là nói với toàn thể thế giới. Lời này có ý nghĩa là Chúa Ki-tô tự hiến thân mình làm của ăn  nuôi sống nhân loại và phục vụ con người. Ngài yêu thương từng người bằng một tình yêu vượt trên tất cả những gì mà chúng ta có thể tưởng tượng.

Vậy đâu là giây phút quan trọng nhất trong hy tế thánh thể? Thưa đó là giây phút truyền phép, giây phút bánh và rượu trở nên Mình và Máu Chúa Ki-tô. Đây là cao điểm của tình yêu mà Đức Giê-su Ki-tô dành cho chúng ta, vì chính chúng ta mà Chúa Giê-su đã tự hiến thân mình. Món quà này không chỉ dành cho những ai hiện diện trong ngôi nhà thờ này mà cho toàn thể nhân loại. Đức Giê-su đã được gửi đến cho nhân loại không phải để lên án nhưng là để cứu rỗi.

Vậy, Thánh lễ là hy tế của Đức Ki-tô mà mỗi chúng ta được mời gọi tham dự, là giây phút quan trọng nhất của tuần lễ. Chúa Ki-tô phục sinh nối kết chúng ta với ngài trong khi cử hành thánh lễ. Mỗi lần thánh lễ chúng ta cử hành là mỗi lần Đức Ki-tô yêu mến chúng ta hơn bao giờ hết. Trong những lúc mà chúng ta thiếu vắng linh mục dâng lễ, thánh lễ thật là vô giá đối với người tín hữu chúng ta, vì như trong cuốn 5 chiếc bánh và 2 con cá, Đức Cố Hồng Y đã cảm nghiệm rằng “sức mạnh độc nhất của tôi là bí tích Thánh Thế”. Chính vì thế ngài đã chia sẻ rất cảm động về thời gian ở trong tù rằng: câu hỏi mà bao nhiều người hỏi tôi là “Trong tù cha có dâng lễ được không?” Và thực sự họ có lý, vì Thánh Thể là kinh nguyện đẹp nhất, là đỉnh cao của cuộc đời Chúa Giêsu. Mỗi khi tôi trả lời “có”, thì tôi đã biết ngay câu hỏi tiếp sau: “Làm sao cha kiếm ra rượu lễ, bánh lễ?”

Lúc tôi bị bắt, tôi phải đi ngay và đi tay không. Hôm sau tôi được phép viết về nhà để xin đồ cần dùng nhất như áo quần, kem đánh răng, v.v… Hàng đầu tiên, tôi viết: “Xin gửi cho tôi ít rượu thuốc trị bịnh đường ruột”. Bên ngoài, giáo dân hiểu ngay. Hôm sau, ông trưởng ban chấp pháp cầm đến một ve nhỏ bên ngoài có dán giấy đề chữ “thuốc trị bịnh đường ruột” và bánh lễ xé nhỏ bỏ trong một cái lọ chống ẩm, ông ta hỏi:

– Ông có bị bịnh đường ruột không?

– Có.

– Ðây là thuốc bên ngoài gửi vào cho ông!

Không bao giờ tôi vui bằng hôm đó: từ đấy mỗi ngày với ba giọt rượu và một giọt nước trong lòng bàn tay, tôi dâng thánh lễ.

Cũng như Đức cố Hồng Y, bí tích thánh thể thật sự là nguồn sức mạnh độc nhất của chúng ta, vì thiếu Mình và Máu Thánh Chúa, đời sống thiêng liêng của mỗi chúng ta sẽ chế, đời sống đức tin của chúng ta sẽ chết.

Như Đức Hồng Y đã cảm nghiệm: “Thánh Thể, Thịt Máu Chúa làm cho chúng tôi sống, “ ta đến là để chúng có sự sống và có một cách dồi dào”. Như Manna nuôi dân Do Thái đi đường về đất hứa, Thánh Thể sẽ nuôi con đi cùng đường hy vọng.”

Quả vậy Đức Ki-tô đang hiện diện với chúng ta như tấm bánh sống động từ trời ban xuống. Nếu ai ăn bánh này người đó sẽ có sự sống đời đời. Thánh thể thật sự là một món quà tuyệt hảo vì đó là của ăn cho sự sống đời đời của mỗi chúng ta.

Trong ngày lễ kính Mình Máu Thánh Chúa, chúng ta hãy tiếp tục dâng lời lời tạ ơn về điều kỳ diệu mà Chúa ban xuống nhân loại. Và chúng ta hãy dâng lên Chúa lời cầu nguyện lời nguyện của vị linh mục chủ tế trước khi rước lễ: Xin Mình và Máu Chúa cứu  con khỏi mọi tội lỗi và mọi sự dữ; xin cho con hằng tuân giữ giới răn Chúa và đừng để con lìa xa Chúa bao giờ. Amen.

Mạc khải Tình yêu

Hôm nay chúng ta mừng lễ Chúa Ba Ngôi: Một Thiên Chúa có Ba Ngôi: Cha, Con và Thánh Thần. Các nhà thần học đã tìm cách để đưa ra những định nghĩa rõ ràng nhất, nhưng nếu chúng ta không hiểu thì cũng không nên thất vọng. Điều quan trọng nhất,  không phải là hiểu được mầu nhiệm này nhưng là đi vào để cảm nhận được mầu nhiệm ấy. Điều mà chúng ta quan tâm hôm nay đó là khám phá ra Thiên Chúa tự mạc khải chính Ngài khi can thiệp vào đời sống con người. Mạc khải này được thực hiện cách tiệm tiến trong suốt chiều dài lịch sử.

Trong bài đọc thứ nhất, Chính Thiên Chúa tự tỏ mình ra cho dân được tuyển chọn. Dân tộc này đang chịu cảnh nô lệ bởi ngoại bang. Nhưng Thiên Chúa đã chọn Maisen để giải thoát họ và dẫn đưa họ qua sa mạc. Vào lúc mà sứ điệp này được gửi tới cho dân thì cũng là lúc mà dân Do thái chuẩn bị đi vào Đất Hứa. Họ được mời gọi khám phá ra lòng quảng đại của Thiên Chúa. Chính Thiên Chúa tự tỏ mình khi ký kết giáo ước với dân.

Niềm vui này cũng được gửi đến cho mỗi chúng ta hôm nay cũng như khi xưa, Thiên Chúa thấy được cảnh khốn cùng của dân Ngài. Ngài thấy các nước đang gây chiến với nhau; thấy nỗi thống khổ của những người bị mất tất cả, bị bỏ rơi. Và chắc chắn, ngài không quên những người đau yếu, những người đang chịu cảnh dịch bệnh, những người bị bỏ rơi và bị loại trừ…Ngài tiếp tục nói với chúng ta niềm mong ước của Ngài là giải phóng dân Ngài và Ngài đặt niềm tin nơi những ai tham dự vào sứ mạng này. Mỗi chúng ta hôm nay được sai đi mang tình yêu của Chúa đến với thế giới. Qua mỗi chúng ta, chính Thiên Chúa loan báo cho muôn dân tin mừng cứu độ.

Như vậyThiên Chúa mạc khải cho chúng ta khi biểu lộ tình yêu của Ngài. Trong bài đọc II, thánh Phaolô nói với chúng ta rằng mỗi người là nghĩa tử của Chúa. Chúng ta được gọi Thiên Chúa là Cha. Vâng, Thiên Chúa là Cha chúng ta, một người Cha yêu thương con cái mình. Ngài muốn mỗi người con được hưởng ơn cứu độ. Như câu chuyện Người Cha Nhân Hậu, đứa con thứ đã sám hối trở về. Nó quý dưới chân Cha nó và đã được Cha nó đón nhận và phục hồi chức vị làm con. Nó tìm lại được vị trí của nó trong gia đình. Cũng vậy Thiên Chúa yêu thương chúng ta như những người con yêu dấu, và cho chúng ta trở nên người em của Chúa Giê-su. Tất cả những ân huệ đó được thực hiện trong tác động của Chúa Thánh Thần.

Bài Tin mừng hôm nay nói với chúng ta rằng Chúa Giê-su Ki-tô đã đến trong trần  gian để giúp các Tông đồ hiểu biết về Thiên Chúa đích thật. Và Ngài gửi các ông đi vào thế giới để loan báo Tin mừng cho mọi loài thọ tạo. Họ đã theo Chúa Giê-su lên núi cao. Theo ngôn ngữ kinh thánh, núi cao biểu tượng cho sự hiện diện của Thiên Chúa. Chính nơi đó Chúa Giê-su mạc khải cho các ông. Như các tông đồ mỗi chúng ta được mời gọi quỳ gối và thờ kính Thiên Chúa. Sự tôn thờ đích thật hệ tại ở việc nhận biết Thiên Chúa như chính Ngài là hiện thân.

Với lệnh truyền mà Chúa gửi đến cho các Tông đồ là loan báo Tin mừng cho muôn dân, Chúa muốn các ông khởi đầu giao ước mới. Với giáo ước cũ, Thiên Chúa chỉ mạc khải cho một dân tộc, nhưng với giao ước mới, Thiên Chúa tỏ mình cho muôn dân trên toàn thế giới.

Điều hệ tại không phải là trở nên các tín đồ, cho bằng trở nên các môn đệ của Chúa Ki-tô, trở nên những con người phục vụ, loán báo tin mừng và làm phép rửa. Bí tích rửa tội mà chúng ta lãnh nhận dìm chúng ta trong đại dương của tình yêu Thiên Chúa là Cha, Con và Thánh Thần. Tin mừng là một câu chuyện tình yêu không bao giờ kết thúc, một câu chuyện tình yêu luôn luôn tươi mới và mở rộng.

Chúng ta được trở nên các chứng tá hăng say của câu chuyện tình yêu đó. Với sự mạng rao giảng Tin mừng, mỗi chúng ta không ở một mình. Thiên Chúa hứa sẽ ở với chúng ta mọi ngày cho đến tận thế. Ngài nuôi dưỡng chúng ta bằng Lời của Ngài, bằng Mình Máu Ngài. Ngài luôn có đó để ban thêm sức mạnh, sự can đảm để chu toàn sứ mạng. Chính Mẹ Maria nói với chúng ta hôm nay: Thầy bảo gì thì hãy làm theo.

Khi cử hành Thánh lễ này, chúng ta cùng hướng lòng lên Chúa trong niềm tri ân và cảm tạ, vì mỗi chúng ta đã nhận được bao nhiêu hồng ân từ nơi Thiên Chúa Ba Ngôi. Với Mẹ Maria, chúng ta có thể cất lên lời kinh Tạ ơn của chính Mẹ: Thiên Chúa đã làm cho tôi biết bao điều kỳ diệu, danh Ngài là Thánh. Amen.

Sống thiên chức làm con

Chuyện kể rằng Thánh Augustino đang đi đi lại lại trên bờ biển suy tư để cố gắng hiểu cho bằng được về Chúa Ba Ngôi như thế nào thì bắt gặp một em bé đang ngồi cầm vỏ một con chai múc nước biển đổ vào một cái lỗ trên cát. Ngạc nhiên, ngài dừng lại hỏi: cháu đổ nước vào đó làm gì thế? Cháu muốn đổ cạn nước biển vào trong cái lỗ này ạ, em bé đáp lại. Thánh Augustino cười lớn rồi nói: cháu ơi làm sao mà cháu có thể đổ hết nước biển đại dương mênh mông này vào cái lỗ đó được. Vậy mà cháu thấy bác còn làm điều kỳ cục hơn cháu đấy vì việc đổ hết nước biển vào cái lỗ này còn dễ hơn là việc cố gắng hiểu biết mầu nhiệm Chúa Ba Ngôi như bác.

Thánh Augustino cũng dù có suy tư đến mấy thì cũng không thể hiểu thấu mạc khải một Thiên Chúa có ba ngôi: ngôi Cha, ngôi Con và Ngôi Thánh Thần. Nhưng ba ngôi lại chỉ là một Thiên Chúa chứ không phải là ba Thiên Chúa. Đây là môt mầu nhiệm vượt qua tầm hiểu biết của trí khôn con người.  Tuy nhiên qua các bài đọc Kinh Thánh hôm nay, mầu nhiệm cao vời này lại được tỏ hiện cụ thể qua các hoạt động của gia đình Ba Ngôi Thiên Chúa, từ đó chúng ta thấy được tình thương của Thiên Chúa đối với loài người nói chung và với mỗi người chúng ta nói riêng. Quả vậy, Kinh Thánh từng bước vén mở cho chúng ta thấy Thiên Chúa là thế nào qua tình yêu sâu xa mà Ngài dành cho con người.

Bài đọc thứ nhất cho thấy Thiên Chúa Cha ngỏ lời với dân riêng của Ngài và mạc khải  cho họ tình yêu vô biên của ngài. Vì yêu mà Thiên Chúa thấy rõ nỗi thống khổ của dân trong kiếp nô lệ tại Ai cập nên đã dẫn họ vượt qua biển đỏ, qua sa mạc khô cháy để tiến về miền đất tự do. Những gì mà Thiên Chúa làm cho dân Do Thái cho thấy bản tính của Thiên Chúa là tình yêu, ngài đến giải phóng và ký kết giao ước với dân người, để cho con người dự phần vào hạnh phúc vô biên của Ngài.

Thực vậy, thánh Phaolô trong bài đọc II cho thấy cái phần phúc cao trọng của mỗi chúng ta khi được trở nên nghĩa tử của Thiên Chúa, trở nên con của Thiên Chúa và được gọi Ngài là Cha qua bí tích thánh tẩy mà chúng ta lãnh nhận. Nếu nhìn lên Thiên Chúa như là đấng quyền năng thì thường chúng ta cảm thấy sợ hãi và có tâm trạng của người nô lệ. Nhưng trong thân phận là con, thánh Phaolô  hôm nay đã xác tín rằng: không được sợ hãi Thiên Chúa vì Thánh Thần mà anh em nhận lãnh làm cho anh em không còn là nô lệ và sợ hãi nữa. Vậy nhờ tác động của Chúa Thánh Thần chúng ta trở nên những người con yêu dấu của Chúa Cha, và là anh em với Đức Ki-tô.

Như thế, mỗi chúng ta được trở nên thành viên của gia đình Thiên Chúa, được gọi Thiên Chúa là Cha và được mời gọi thi hành lệnh truyền của Chúa Con là Đức Ki-tô gửi đến các Tông Đồ khi xưa qua quyền năng của Chúa Thánh Thần: Anh em hãy ra đi, làm cho tất cả muôn dân trở thành môn đệ của Thầy, làm phép rửa cho họ nhân danh Chúa  Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần.  Lệnh truyền này cho thấy rằng biến cố Phục sinh không phải là kết thúc nhưng là một sự khởi đầu. Tất cả những điều mà Chúa Giê-su có thể làm và rao giảng nơi trần thế này là một sự chuẩn bị cho một cuộc truyền giáo mới nơi Giáo Hội của Đức Ki-tô, trong đó có mỗi người chúng ta. Với giao ước cũ, Thiên Chúa chỉ mạc khải cho một dân tộc là Israel, nhưng với giao ước mới mà chính Chúa Ki-tô thiết lập, Thiên Chúa tỏ mình ra cho tất cả các dân tộc trên thế giới.

Như vậy kính thưa… được sống trong ân sủng làm con cái trong gia đình Thiên Chúa Ba Ngôi, cuối cùng thì chúng ta có bổn phận làm cho gia tài tình yêu của gia đình Ba Ngôi Thiên Chúa mỗi ngày trở nên phong phú nhờ vào việc thực thi sự mạng rao truyền tình yêu này trong thế giới hôm nay, chắc chắn Thiên Chúa không để chúng ta lẻ loi nhưng nuôi dưỡng và chăm sóc chúng ta bằng chính Lời Ngài và bằng Mình và Máu Người mỗi ngày. Vâng, Ngài luôn hiện diện ban cho chúng ta sức mạnh và can đảm để vượt qua thử thách mà sống hạnh phúc trong thân phận của những người con. Để thấy được chân lý này, trong cuốn 5 chiếc bánh và hai con cá, có đoạn ĐHY Phanxicô Xavie Nguyễn Văn Thuận viết rằng:

Nỗi gian khổ của 9 năm biệt giam một mình với hai người gác, không bạn bè, không có việc làm, tôi ở trong một sự trống rỗng tuyệt đối, đến mức có thể điên đi được. Tôi đi lại suốt ngày trong buồng giam, để vận động cơ thể kẻo nằm luôn thì tôi sẽ chết vì thấp khớp, viêm phổi.

Nhiều lúc một mình, tôi bị đau khổ giày vò, tại sao đang lúc mình 48 tuổi, trưởng thành và khỏe mạnh, sau tám năm Giám mục tôi đã có nhiều kinh nghiệm mục vụ, lại phải vào phòng biệt giam, xa giáo phận những 1,700 km?

Một đêm thanh vắng, một tiếng từ đáy lòng nhắc nhở tôi: “Tại sao con quẫn trí, hoang mang như thế làm gì? Con phải biết phân biệt giữa Chúa và công việc của Chúa. Những gì con đã làm và tiếp tục làm như kinh lý giáo phận, huấn luyện nam nữ tu sĩ, giáo dân, thanh niên, kiến thiết thánh đường, cư xá sinh viên, mở mang các thí điểm truyền giáo… tất cả những công tác ấy đều là những việc tốt lành, là việc của Chúa, nhưng không phải là Chúa! Nếu Chúa muốn con trao tất cả các việc ấy trong tay Ngài, con hãy làm ngay, và hãy tin tưởng vào Ngài. Chúa có thể làm tốt hơn con muôn nghìn lần; Ngài có thể trao việc của Ngài cho những người tài đức hơn con. Hãy chọn một mình Chúa thôi, chọn thánh ý Ngài, chứ đừng chọn việc của Chúa!”

Tôi luôn luôn học tập làm theo ý Chúa. Những ánh sáng này mang lại cho tôi một sinh lực mới, thay đổi tận gốc lối suy nghĩ của tôi, giúp tôi vượt qua những bước gian truân mà hầu như cơ thể không chịu đựng nổi. Từ đây tôi cảm thấy trong lòng tôi “một sự bình an mà thế gian không cho được”.

Gương sống của ĐHY Phanxicô đã cho mỗi chúng ta thấy rằng sứ mạng làm chứng cho Chúa trong đời sống đức tin đôi khi vượt qua sức của chúng ta và làm cho chúng ta sợ hãi, nhưng Thiên Chúa không bỏ rơi chúng ta vì ngài luôn ở với chúng ta như lời ngài đã hứa với các Tồng đồ khi xưa là sẽ ở lại cùng Giáo Hội mọi ngày cho đến tận thế.

Trong niềm tin yêu của những người con luôn sống trong bầu khí yêu thương của gia đình Ba Ngôi Thiên Chúa, chúng ta cùng phó thác cuộc đời mình cho Chúa, học chọn theo thánh ý Chúa hơn là chọn việc làm của Chúa và cùng nguyện xin Ngài gìn giữ và ban ơn nâng đỡ chúng ta.

Lạy Chúa, xin ban xuống trên mỗi người chúng con sức mạnh và lòng can đảm để làm chứng cho tình yêu Ba Ngôi Thiên Chúa  mọi ngày bên cạnh những anh chị em con cùng một Cha. Amen.

Chúa Thánh Thần: Sự Sống, Tình Yêu và Hiệp Nhất

Hôm nay Giáo Hội long trọng cử hành Lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống.

Chúa Thánh Thần đã được Chúa Giê-su hứa ban nhiều lần trong sứ vụ của Ngài.Vào ngày lễ Ngũ Tuần, Chúa Thánh Thần đã lấy hình lưỡi lửa đậu trên các Tông đồ, để các ông can đảm rao giảng Tin mừng cứu độ, khai sinh Giáo Hội của Chúa Ki-tô.Chúa Thánh Thần làm cho Giáo Hội mở ra với toàn thế giới, không còn giới hạn nơi người Do thái, nhưng là cho tất cả mọi người.

Trong ngày lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống hôm nay, chúng ta cũng tìm hiểu ý nghĩa hoạt động của Chúa Thánh Thần trong Giáo Hội và trong Thế giới.

  1.  Chúa Thánh Thần là Sự Sống

Sách Sáng Thế thuật lại vào lúc khởi đầu, “Thần khí Thiên Chúa đã bay lượn trên mặt nước”.

Trong chương trình cứu độ, Chúa Thánh Thần là nguồn mạch sự sống mới trong Chúa Giê-su Ki-tô qua sự cộng tác của Đức Trinh nữ Maria và thánh Giuse.

Và Đức Giê-su khi về trời đã gửi đến cho chúng ta Thánh Thần là Đấng ban sự sống.

Trên hành tình lữ hành trần thế, chúng ta còn phải tiếp tục chiến đấu chống lại những bóng đêm của sự chết: đói khát và chiến tranh vẫn đang hoành hành ở nhiều nơi, dịch bệnh và ô nhiễm môi trường, các trào lưu hủy diệt sự sống như phá thai, trợ tử vẫn tiếp diễn.

Trong một thế giới như thế,  chúng ta cần phải kêu cầu Đấng Ban Sự sống là Chúa Thánh Thần, để mọi người nhận biết tầm quan trọng của sự sống, và biết bảo vệ giá trị của sự sống.

Chúa Thánh Thần vẫn đang tiếp tục mời gọi mỗi chúng ta đạt tới tình yêu, niềm vui và khả năng đón nhận người khác, biết tha thứ và quảng đại với mọi người, cũng như phục vụ mọi người nhất là những người bị bỏ rơi.

Nếu Chúa Thánh Thần là nguồn mạch của sự sống trong mối tương quan Cha và Con trong gia đình Ba ngôi Thiên Chúa, thì Ngài cũng là nguồn mạch sự sống mới trong đời sống của chúng ta.

Chúa Thánh Thần ban cho chúng ta sự khôn ngoan và mở lòng cho chúng ta hiểu biết mọi sự. Ngài ban cho chúng ta sức mạnh và sự soi sáng để biết chọn lựa những điều tốt. Ngài ban lòng trắc ẩn và kính sợ Thiên Chúa để loại trừ ích kỷ và học biết yêu thương

  • Chúa Thánh Thần là Tình Yêu

Chúa Thánh Thần được định nghĩa là Tình Yêu giữa Chúa Cha và Chúa Con trong Ba Ngôi Thiên Chúa.

Tuy nhiên, với thân phận bất toàn của phận người thì từ vựng tình yêu viết thường của con người lại làm méo mó tình yêu viết hoa của Thiên Chúa. Tình yêu con người thường là vị kỷ thay vì tận hiến vì và cho người khác. Thế giới hôm nay còn thiếu vắng tình yêu đích thật nên bạo lực lan tràn, sự dửng dưng vô cảm làm cho lòng người trở nên hẹp hòi và trai cứng.

Vậy thế giới hôm này cần đến Chúa Thánh Thần là Tình Yêu, để tình yêu giữa người nam và người nữ trở nên mối tương quan sống động chứ không phải là một cuộc gặp gỡ chóng qua; để tình yêu giữa cha mẹ và con cái làm nên một bầu khí đối thoại yêu thương thay vì sự áp đặt cứng nhắc; để tình yêu giữa người giàu với người nghèo sẽ là một sự chia sẻ trong yêu thương chứ không phải là bố thí trong sự thương hại với những cử chỉ lạnh nhạt; và để tình yêu giữa ngừoi với người không chỉ dừng lại ở lời nói xuông nhưng còn được biểu lộ bằng những hành động cụ thể.

  • Chúa Thánh thần là sự hiệp nhất

Nếu chính trong quyền năng của Chúa Thánh Thần mà Thiên Chúa trở nên Một, thì chính trong sức mạnh của Chúa Thánh Thần mà chúng ta làm nên một thân thể trong sự đa dạng của mỗi chi thể.

Xã hội hôm nay đang bị thống lãnh bởi các chia rẽ: khoảng cách giữa người giàu và người nghèo tăng lên, các xung đột về sắc tộc, văn hóa mỗi ngày một trầm trọng, các tương quan giữa người già và người trẻ, người nam và người nữ cũng dễ bị ảnh hưởng bởi những những xung đột và bất toàn.

Vì thế Giáo Hội được chiếu soi bởi Chúa Thánh Thần có nhiệm vụ xích lại gần mọi người và các dân các nước để kiến tạo sự hiệp nhất. Thánh Phaolô nhắc lại điều này thường xuyên trong thư của Ngài. Sức mạnh Tin mừng của Chúa Giê-su là sức mạnh của Tình yêu.

Nhưng sự hiệp thông này chỉ có thể được khi đặt nó trong mối tương quan với Chúa Giê-su, nhờ đó chúng ta có thể mở lòng đón tiếp nhau, quảng đại trong sự tha thứ và vô vị lợi trong sự khiêm tốn và nhân từ.

Chúa Thánh Thần là Sự Sống, là Tình Yêu và là sự Hiệp nhất. Ngài đang hiện diện giữa chúng ta, đang hiện diện trong Giáo Hội và đang hiện diện giữa thế giới hôm nay. Xin Ngài đổi mới tâm hồn các tín hữu và làm cho đời sống đức tin chúng ta trổ sinh nhiều bông trái bằng Sự Sống, Tình Yêu và sự Hiệp nhất mà chính Ngài ban tặng. Amen.

Lela

Chúc tụng Đấng nhân danh Chúa mà đến

Tin mừng Chúa nhật lễ Lá

Mc 11, 1-10

Khi các ngài đến gần Giêrusalem ngang qua Bêtania, gần núi Cây Dầu, thì Chúa Giêsu sai hai môn đệ đi và bảo rằng: “Các con hãy đến làng trước mặt kia, vừa vào làng, các con sẽ gặp ngay cột sẵn đó một lừa con chưa ai cỡi, các con hãy mở dây mà dẫn về. Và nếu có ai hỏi các con ‘Sao các ông làm thế?’, thì hãy nói rằng: ‘Chúa cần dùng, xong việc Ngài sẽ trả lại đây'”.

Hai môn đệ ra đi và gặp lừa con cột trước cửa ngõ, nơi ngã tư đàng, hai ông liền mở dây. Vài người trong những kẻ đứng đó hỏi hai môn đệ rằng: “Các ông làm gì mà mở dây lừa con vậy?” Hai môn đệ đáp lại như lời Chúa Giêsu dạy bảo, và người ta để cho đem đi.

Hai ông dắt lừa con về cho Chúa Giêsu, và trải áo lên mình lừa và Ngài lên cỡi. Nhiều người trải áo xuống đường, kẻ khác chặt nhành cây trải lối đi: Kẻ thì đi trước, người theo sau tung hô rằng: “Hoan hô! Chúc tụng Đấng nhân danh Chúa mà đến. Chúc tụng nước Đavit tổ phụ chúng ta đã đến. Hoan hô trên các tầng trời!”

Suy niệm

Ai trong chúng ta cũng biết đỉnh cao của phụng vụ là Tuần Thánh. Tuy nhiên cuộc sống tục hóa hôm nay trong thế giới văn minh đang làm cho nhiều người giáo dân ngay tại Việt Nam chúng ta quên mất ý nghĩa của Tuần Thánh. Sự giàu có vật chất thường là căn nguyên làm nên sự nghèo nàn của tâm hồn, thường làm cho người ta khép mình lại trước quà tặng của Thiên Chúa tình yêu mà Tuần thánh là Giờ mà quà tặng tình yêu này được biểu lộ. Đó chính là ngày khải hoàn của Đức Ki-tô như vị Vua vũ trụ, ngày chiến thắng của Tình yêu, ngày chiến thắng của sự sống trên sự chết trong vinh quang phục sinh của Đức Ki-tô.

  • Suy tôn Đức Ki-tô là Vua

Tuần Thánh trước hết được khai mạc bởi cuộc rước khải hoàn của Chúa Giê-su vào thành thánh Giê-ru-sa-lem mà không cần chiến xa và kỵ binh. Ngài là vị Vua của sự : hiền lành và khiêm nhượng trong lòng mà ngôn sứ Zacharia đã loan báo. Đức Giê-su là Vua mà muôn dân mong đợi, nhưng ngai vàng của vị Vua này lại là thập giá. Nhờ thập giá, Đức Giê-su trở nên Đấng Messia, Đấng cứu thế. Vương quốc của Ngài là vương quốc của sự thật và sự sống, vương quốc của yêu thương và an bình như Người đã nói trước mặt Philatô: “Tôi sinh ra và đến trong thế gian này là để làm chứng cho sự thật. Ai tôn trọng sự thật thì nghe tiếng tôi”.

  • Hành trình đau khổ của Đức Ki-tô

Trong suốt tuần thánh, chúng ta được mời gọi bước vào từng giai đoạn khác nhau của mầu nhiệm vượt qua để cảm nghiệm sự đau khổ của Đức Giê-su. Cái chết của Chúa Giê-su trên thập giá được kể như là một sự thất bại. Mọi người đã dời bỏ Ngài. Các tông đồ chạy trốn và đóng cửa nhà vì sợ hãi. Chỉ có duy nhất một biểu lộ của niềm tin lại là của một tên lính, một người ngoại khi anh tuyên xưng rằng thực sự người này là Con Thiên Chúa.

  • Đón nhận đau khổ trong niềm tin yêu và hy vọng

Thực vậy chỉ có những người tin mới khám phá ra ý nghĩa sâu sa của Tuần Thánh. Đó là hướng nhìn lên Thập giá Đức Ki-tô để qua sự đau khổ và cái chết của Ngài, chúng ta cảm nhận được thế nào là tình yêu thương vô biên của Thiên Chúa. Đối với chúng ta, để sống ý nghĩa sâu sa này của tuần thánh, chúng ta cần sự hiệp thông với các anh chị em cùng một niềm tin, đặc biệt là những người đang chịu bách hại vì niềm tin đây đó trên toàn thế giới, các riêng những anh chị em nghèo khổ xung quanh chúng ta. Họ cần đến lời cầu nguyện và một niềm tin có hành động của mỗi người.

Cuối cùng như ta thấy khi một người bị ốm do virus, người ta cần phải tiêm thuốc kháng sinh cho họ. Thế giới của chúng ta hôm nay cũng đang cần đến một loại thuốc gọi là kháng sinh tình yêu. Đức Thánh Cha Phanxicô đã mời gọi xóa bỏ sự vô cảm đang lan truyền trong trong cuộc sống hôm nay như loại virus corona nguy hiểm đang tràn lan trên toàn thế giới. Đang khi chờ đợi được tiêm thuốc khánh sinh để phòng ngừa virus, mỗi chúng ta hãy dùng loại kháng sinh tình yêu để liên đới với các anh chị em đang đau khổ vì nhiễm bệnh, cầu nguyện cho các anh chị em đã qua đời bởi dịch bệnh và chung tay làm cho dịch bệnh sớm chấm dứt.

Đức Ki-tô đã đi xuống đến tận cùng của sự tuyệt vọng của con người và đặt để tại đó thứ thuốc tình yêu này của Thiên Chúa. Và chính tuần thánh này là thời gian để mỗi chúng ta thầy được sứ mạng tiếp nối công việc của Ngài để làm cho thứ thuốc kháng sinh này nên tác dụng qua chính đời sống đức tin và bác ái của mình.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con sức mạnh và lòng yêu mến để chúng con có thể theo Chúa trong hành trình của Tuần Thánh. Chúng con xác tín rằng nếu chúng con cùng chết với Chúa, chúng con sẽ cùng sống với Ngài. Nếu chúng con chịu đau khổ với Chúa, chúng con sẽ hiển thắng với Chúa. Lạy Chúa Giê-su xin đón nhận chúng con. Amen.

luami

Chúng tôi muốn gặp ông Giê-su

Tin mừng Chúa nhật V Mùa Chay

Ga 12, 20-33

Khi ấy, trong số những người lên dự lễ, có mấy người Hy-lạp. Họ đến gặp Philipphê quê ở Bêtania, xứ Galilêa, và nói với ông rằng: “Thưa ngài, chúng tôi muốn gặp Ðức Giêsu”. Philipphê đi nói với Anrê, rồi Anrê và Philipphê đến thưa Chúa Giêsu.

Chúa Giêsu đáp: “Ðã đến giờ Con Người được tôn vinh.

Quả thật, quả thật, Ta nói với các con: Nếu hạt lúa mì rơi xuống đất mà không thối đi, thì nó chỉ trơ trọi một mình; nhưng nếu nó thối đi, thì nó sinh nhiều bông hạt.

Ai yêu sự sống mình thì sẽ mất, và ai ghét sự sống mình ở đời này, thì sẽ giữ được nó cho sự sống đời đời. Ai phụng sự Ta, hãy theo Ta, và Ta ở đâu, thì kẻ phụng sự Ta cũng sẽ ở đó. Ai phụng sự Ta, Cha Ta sẽ tôn vinh nó. Bây giờ linh hồn Ta xao xuyến, và biết nói gì? Lạy Cha, xin cứu Con khỏi giờ này. Nhưng chính vì thế mà Con đã đến trong giờ này. Lạy Cha, xin hãy làm vinh danh Cha”.

Lúc đó có tiếng từ trời phán: “Ta đã làm vinh danh Ta và Ta còn làm vinh danh Ta nữa”. Ðám đông đứng đó nghe thấy và nói đó là tiếng sấm. Kẻ khác lại rằng: “Một thiên thần nói với Ngài”. Chúa Giêsu đáp: “Tiếng đó phán ra không phải vì Ta, nhưng vì các ngươi. Chính bây giờ là lúc thế gian bị xét xử, bây giờ là lúc thủ lãnh thế gian bị khai trừ và khi nào Ta chịu đưa lên cao khỏi đất, Ta sẽ kéo mọi người lên cùng Ta”. Người nói thế để chỉ Người phải chết cách nào.

Suy niệm

Trong suốt mùa chay thánh, chúng ta được mời gọi quy hướng cuộc đời mình về Chúa Ki-tô qua những tâm tình sám hối, hòa giải, biến đổi con tim và tin vào Tin mừng Nước Chúa.

Chúa nhật tuần trước, bài tin mừng của thánh Gioan dẫn đưa chúng ta hướng nhìn lên cây thập giá của Đấng Cứu Độ bởi vì chính nhờ Đức Ki-tô chịu treo trên cây thập giá mà chúng ta được cứu độ. Vâng chính trong Đức Ki-tô mà Thiên Chúa thực hiện chương trình của Ngài để mang ơn cứu độ cho toàn thể nhân loại chúng ta.

Đọc Kinh thánh, chúng ta thấy Thiên Chúa đã ký kết với dân Người một giao ước. Đó là những gì đã xẩy ra trong lịch sử cứu độ của dân Chúa qua biến cố Maisen dẫn đưa dân Chúa vượt qua biển đỏ để giải thoát dân khỏi ách nô lệ Ai-cập. Tuy nhiên, dân Chúa đã không tôn trọng giáo ước đã được ký kết mà quay mặt thờ lạy các tượng thần dân ngoại. Chối bỏ Thiên Chúa, họ đã đánh mất chính mình. Tuy nhiên, trong sự tuyệt vọng, vị ngôn sứ đã loan báo một tương lai sán lạng. Đó là Thiên Chúa sẽ đến vào một ngày kia để thiết lập với dân của Ngài một giao ước mới. Với giao ước này, Ngài sẽ biến đổi tâm lòng con người. Lề luật của Ngài không phải là một sự áp đặt như là một gánh nặng nhưng là một phương thế để đáp lại lòng thương xót của Chúa. Chính khi chúng ta quy hướng về Ngài chúng ta tìm thấy niềm hạnh phúc đích thật.

Bài Tin mừng hôm nay đã cho chúng ta thấy lời hứa của Thiên Chúa trong Cựu Ước trở nên hiện thực. Bối cảnh xẩy ra khi những người Hy Lạp đến Giêrusalem ước mong được gặp Chúa Giê-su. Những người Hy lạp này là những người ngoại. Nguyện ước của họ làm chúng ta liên tưởng tới hình ảnh của ba nhà chiêm tinh khi xưa tìm đến Belem chiêm ngắm Hài Nhi Giê-su qua sự hướng dẫn của ánh sao lạ. Đây là một cách nói để chúng ta hiểu rằng tin mừng mà ngôn sứ loan báo không chỉ dành riêng cho dân Israen mà còn được ban tặng cho tất cả muôn dân, muôn nước.

Nhân cơ hội này, Chúa Giê-su đã chỉ cho những người Hy Lạp đang muốn gặp Ngài thấy sự vinh quang của Ngài. Và sự vinh quang này chính là thập giá. Đó chính là cao điểm của chương trình cứu độ mà chúng ta sẽ cử hành vào Tuần Thánh sắp tới. Đó là Giờ mà Đức Giê-su chờ đợi từ buổi đầu của sứ mạng cứu thế. Những người Hy lạp sẽ nhìn thấy một người như bao người khác sợ hãi và hoang mang khi đối diện với cái chết. Họ sẽ thấy cái chết của một người là nguồn mạch của sự sống, một người bị nâng lên cao và bị đóng đanh trên cây thập giá. Vâng, chính Đức Giê-su khi bị nâng cao đã tỏ bày vinh quang bởi vì Ngài lôi kéo mọi người đến với Ngài.

Lời yêu cầu của những người Hy Lạp trong bài Tin mừng chúng ta vừa nghe: “Chúng tôi muốn được gặp Ngài” trở nên lời nguyện ước được gửi đến cho tất cả chúng ta hôm nay. Chúng tôi muốn được gặp Ngài làm cho chúng ta liên tưởng tới câu hỏi của một em thiếu nhi học giáo lý: làm thế nào mà ta biết Đức Ki-tô hiện diện trong khi ta không nhìn thấy Ngài. Quả vậy, chúng ta không nhìn thấy Ngài, nhưng chúng ta tin vào chứng từ của các thánh Tông đồ là những người đã chứng kiến Đức Giê-su chết và sống lại vinh quang. Chính Đức Giê-su đã trao ban sức sống và bảo đảm sẽ ở cùng tất cả chúng ta mỗi ngày cho đến tận thế. Chính Đức Giê-su đang hiện diện giữa các cộng đoàn khi họ họp nhau cầu nguyện, lắng nghe Lời Ngài và cử hành thánh lễ. Ngài cũng hiện diện qua những con người bé nhỏ, nghèo khó, bị bỏ rơi mà chúng ta gặp gỡ mỗi ngày xung quanh chúng ta.

Chúng tôi muốn được gặp Ngài…Vâng, quả là như thế, nhưng thực tế là Ngài đang muốn gặp chúng ta, và lôi cuốn chúng ta đến với Ngài. Thế mà rất thường xuyên chúng ta lại muốn quay lưng lại. Quả vậy, nhiều lúc chúng ta muốn tổ chức cuộc sống của mình theo ý riêng mà không theo ý Chúa. Chúng ta không đón nhận tình thương mà chỉ có được ở nơi Ngài mặc dù biết rõ hiệu quả mà nó mang lại, nhưng vì sự ích kỷ và ghen tương mà chúng ta để lòng mình trở nên thờ ơ và chai cứng. Vâng chỉ có Đức Giê-su mới có thể dạy chúng ta biết yêu thương như chính Ngài đã yêu thương và bao dung tha thứ. Chỉ có Ngài mới có thế tháo cởi chúng ta ra khỏi mối dây của sự dữ.

Vậy thì, ước mong được gặp Đức Giu-su Ki-tô sẽ có giá trị biết bao khi thực hiện nó. Bởi vì với Đức Ki-tô, tin mừng được loan báo cho những người nghèo khó, những kẻ bị tù đầy, và những người bị loại trừ trong xã hội. Ngài chính là đấng tỏ lòng thương xót những kẻ tội lỗi. Ơn cứu độ của Ngài được trao ban cho tất cả mọi người. Chính Ngài nói với chúng ta rằng ngài không đến để lên án thế gian nhưng để cứu rỗi thế gian. Tin mừng của Ngài là một sứ điệp của niềm hy vọng và tình yêu cần được loan báo cho mọi nơi và mọi thời.

Nhưng để thấy Ngài và gặp Ngài, cần phải có một điều kiện, đó là phải ra đi để đến với tha nhân. Chúng ta không thể đến với Đức Ki-tô mà không đến và gặp gỡ tha nhân. Trong Mùa Chay thánh này, mỗi chúng ta được mời gọi ăn chay để làm việc bác ái giúp đỡ những giáo xứ, giáo họ nghèo trong giáo phận và đặc biệt là những anh chị em nghèo khó và bất hạnh xung quanh chúng ta …Chúng ta hãy nhớ lại lời Chúa Giê-su trong Tin mừng: Mỗi lần anh em làm điều đó cho một trong những kẻ bé mọn đây là làm cho chính Ta vậy.

Để kết luận, trong ngày Chúa nhật cuối cùng của Mùa Chay Thánh này, chúng ta cùng dâng lên Chúa lời cầu xin: Lạy Chúa, xin cho chúng con biết khám phá ra niềm hạnh phúc đích thật chỉ có được khi biết trao ban chính mình cho những người mà mình yêu thương. Xin Chúa biến đổi tâm hồn chúng con để chúng con có thể bước đi theo Chúa trong suốt cuộc đời chúng con. Amen.

randong

Thiên Chúa yêu thương thế gian đến nỗi đã ban Con Một mình

randong Tin mừng Chúa nhật IV Mùa Chay B

Ga 3, 14-21

Khi ấy, Chúa Giêsu nói với Nicôđêmô rằng: “Như Môsê đã treo con rắn lên ở sa mạc thế nào, thì Con Người cũng sẽ phải treo lên như vậy, để tất cả những ai tin ở Người, sẽ không bị huỷ diệt, nhưng được sống đời đời.

Vì Thiên Chúa đã yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một mình, để tất cả những ai tin Con Ngài thì không phải hư mất, nhưng được sống đời đời, vì Thiên Chúa không sai Con của Ngài giáng trần để luận phạt thế gian, nhưng để thế gian nhờ Con Ngài mà được cứu độ.

Ai tin Người Con ấy thì không bị luận phạt. Ai không tin thì đã bị luận phạt rồi, vì không tin vào danh Con Một Thiên Chúa; và đây án phạt là sự sáng đã đến thế gian, và người đời đã yêu sự tối tăm hơn sự sáng, vì hành động của họ xấu xa.

Thật vậy, ai hành động xấu xa thì ghét sự sáng, và không đến cùng sự sáng, sợ những việc làm của mình bị khiển trách; nhưng ai hành động trong sự thật thì đến cùng sự sáng, để hành động của họ được sáng tỏ là họ đã làm trong Thiên Chúa”.

Suy niệm

Chuyện kể rằng để chuẩn bị cho ngày lễ suy tôn thánh giá, một vị linh mục tại một giáo xứ kia đã mời gọi giáo dân dọn dẹp cung thánh và lau chùi cây thánh giá trên phía trên nhà thờ. Vị linh mục cùng tham gia công việc. Ngài trèo lên thang để lau cây thánh giá sau một thời gian đã có nhiều bụi bậm và mạng nhện bám vào. Đang khi lau phần đầu của tượng Chúa Cứu Chuộc, bất ngờ chân thang bị trượt, vị linh mục theo phản xạ tự nhiên đã bám hai tay vào hai cánh tay của Chúa Giê-su và nhờ đó mà ngài đã lấy được thăng bằng, nhờ đó mà ngài đã thoát khỏi cú ngã từ trên cao xuống nền nhà thờ. Sau khi mọi người giúp ngài xuống đất an toàn, mặc dù mặt vẫn tái xanh vì sợ, ngài đã chia sẻ : nhờ có tượng chịu nạn mà tôi không bị ngã, dường như tôi thật sự đã cảm nghiệm thế nào là ơn cứu độ mà Chúa Giê-su đã ban cho tôi hôm nay.

Các bài đọc Kinh thánh Chúa nhật hôm nay nhiều lần nhắc lại từ ngữ «  cứu độ » để cho chúng ta thấy kinh nghiệm của dân Thiên Chúa cũng như của những ai đã trải qua những giây phút lãnh nhận tình thương mà Thiên Chúa tặng ban.

Bài đọc thứ nhất là một trình thuật cho thấy những biến cố đã xẩy ra trong lịch sử của dân Israel. Các vị lãnh đạo và toàn dân đã nhiều phen không trung thành với giao ước. Họ bắt chước dân ngoại thờ lạy các tượng thần của dân ngoại. Đó là lý do làm cho họ tự đánh mất chính bản thân mình. Và hậu quả là đền thờ Giêrusalem đã bị phá hủy, dân bị lưu đày. Tuy nhiên Thiên Chúa vẫn luôn trung thành với giao ước đã ký kết với dân. Khi mà họ không ngừng phản bội, ngài vẫn gửi các sứ điệp cho dân qua các ngôn sứ vì lòng thương xót họ. Ngài không ngừng tặng ban cho dân tình thương yêu của chính Ngài.

Đây cũng chính là kinh nghiệm mà chúng ta thấy trong thư của thánh Phaolô Tông đồ gửi cho tín hữu Ếphêsô: đối với thánh Phaolô, Thiên Chúa là đấng giàu lòng thương xót : ngài yêu thương con người bằng chính tình yêu bao la của ngài, dù con người mang trong mình thân phận yếu hèn và tội lỗi. Chính Ngài đã trao ban cho con người Đức Ki-tô để được sống. Thiên chúa là Tình yêu, đó là niềm vui đã được loan báo cho tất cả nhân loại trong suốt mùa chay thánh.

Tất cả những gì mà Đức Ki-tô trao ban cho nhân loại đều bắt nguồn từ lòng thương xót của Thiên Chúa. Lòng thương xót được trao ban cách nhưng không, không do công trạng của con người. Thánh Phao lô khi gặp được Đức Ki-tô trên con đường Đa-mát đã cảm nghiệm được điều này. Ngài biết rằng một đời sống mới được trao tặng bởi tình yêu thương của Thiên Chúa.

Trong bài Tin mừng, chúng ta lại thấy thánh Gioan dùng từ ngữ nói về sự cứu độ. Ngài mời gọi chúng ta hướng mắt về một dấu chỉ như là một điểm tựa vững chắc để những ai nhìn lên thì sẽ được cứu. Dấu chỉ này chính là Đức Giê-su khi được nâng lên cao trên thập giá, giống như con rắn đồng mà ngôn sứ Maisen đã giơ lên khi xưa trong sa mạc để những ai bị rắn cắn sẽ được chữa khỏi bệnh. Vậy, những tin vào Đức Giê-su, bước đi theo ngài, hướng nhìn về ngài sẽ được hưởng ơn cứu độ của Thiên Chúa, ơn cứu độ giải thoát họ khỏi sự chết đời đời nhờ vào chính đấng cứu độ là Đức Giê-su Ki-tô.

Trong Tin mừng, các thánh sử đã diễn tả nhiều thể nhiều cách về sự giải thoát này: như sự sống đời đời, được cứu độ, hay là thoát khỏi sự phán xét chung thẩm….Dù dùng từ ngữ nào đi nữa thì chúng ta vẫn thấy chương trình lớn nhất của Thiên Chúa đó là mang ơn cứu độ đến cho tất cả muôn dân. Ngài gửi con yêu dấu của ngài đến để thực hiện chương trình này. Chình nhờ thập giá mà Ngài biểu lộ tình yêu duy nhất này. Thánh Gioan hôm nay mời gọi chúng ta nhìn lên thập giá của Đức Giê-su để cảm nhận được tình yêu thương đó của Chúa để ai tin sẽ khỏi bị kết án, và ai không tin sẽ bị luận phạt.

Qua Lời Chúa hôm nay, chúng ta cần phải nói đi nói lại rằng : nơi nào tội lỗi có đầy tràn thì nơi đó ân sủng của Thiên Chúa lại chứa chan gấp bội. Đó là điều mà Giáo Hội luôn xác tín : chúng ta được cứu độ là nhờ vào Đấng đã đổ máu mình ra trên cây thập giá. Không có tội lỗi nào của con người có thể ngăn cản tình yêu tự hiến đó của Đức Giêsu.

Xin chia sẻ với cộng đoàn về một chứng từ kinh nghiệm về tình yêu này của Đức Giê-su. Chứng tá này là thầy Têphanô Nguyễn Khắc Dương, đang dạy học tại ĐCV Hà Nội. Là một triết gia, thầy Dương đã có nhiều năm trăn trở về niềm tin. Đã có lúc thầy tính trở thành một phật tử, nhưng cuối cùng thầy chia sẻ rằng : con thấy trong các đấng sáng lập các tôn giáo, chỉ có mỗi Đức Giê-se là đã chết cho con người qua hiến tế trên thập giá nên con đã chọn Ngài và đi theo Ngài. Như vậy hành trình đức tin của thầy đã có điểm đến đó chính là Đức Giê-su, đấng đã chết cho nhân loại để nhân loại được cứu. Những chia sẻ này của thầy Dương trong lúc thầy đã bước vào tuổi 90 cho thấy đối với những ai có con mắt đức tin, thì thập giá là một dấu chỉ của ơn cứu độ và mang lại niềm niềm vui sống cho con người dù tuổi tác có làm cho họ đang tiến dần về cõi chết của thân xác.

Thời gian mùa chay cũng như trong suốt cuộc đời chúng ta, mỗi chúng ta được mời gọi hướng mắt nhìn lên thập giá của Đức Ki tô. Nhờ vào cái chết và phục sinh, Đức Ki-tô dẫn đưa chúng ta tới nguồn sáng thật. Cùng với Ngài, chúng ta được mời gọi ra đi không ngừng, để nhìn ra thế giới với ngài và như ngài. Nhờ vào thập giá, ngài chữa lành những thương tật trong thế giới hôm nay. Ngài là ánh sáng xua tan bóng đêm tội lỗi, là tình yêu chiến thắng sự chết. Vậy giờ phút này đây, chúng ta cùng nâng tâm hồn lên, tận dụng cơ hội thuận tiện là mùa chay thánh này để mở to đôi mắt mà nhận ra nguồn chân lý và nguồn sáng thật của thế gian.

Lạy Chúa thánh linh, xin giúp chúng con biết hướng nhìn lên Đấng được nâng cao lên khỏi mặt đất, xin giãi sáng trên chúng con nguồn sáng đích thật là Đức Ki tô để cùng được sống với Ngài. Amen.

Scroll to Top