Đời sống cầu nguyện

Mariamadalena

Tôi đã thấy Chúa

Mariamadalena

Qua hình ảnh của bà Maria Madalena được thánh Gioan tường thuật trong biến cố phục sinh của Chúa Giê-su, chúng ta có thể thấy tiến trình của niềm tin, của việc nhận ra Chúa phục sinh, một tiến trình đi từ sự bất toàn đến sự vẹn toàn của niềm tin ki-tô giáo.

Bà Maria Madalêna là ai? Như các Tin mừng cho thấy thì bà Maria Mađalêna còn được gọi là Maria thành Magđala, và đều khẳng định bà là môn đệ gương mẫu. Thực vậy, ngay từ đầu, bà Maria đã chứng tỏ là một môn đệ rất chân thành với Chúa Giê-su. Bà theo Chúa, gắn bó với Chúa trong mọi nẻo đường rao giảng Tin mừng, theo Chúa đến cả những giây phút nguy hiểm nhất và cùng với Đức Mẹ và Tông đồ Gioan đứng dưới chân thập giá trong giờ Chúa chịu chết. Nên chẳng lạ gì ngay từ sáng sớm bà đã tìm đến mộ để viếng người thầy mà bà quý trọng. “Người ta đã lấy mất Chúa tôi rồi, và tôi không biết họ để Người ở đâu! “, lời nói của bà đã cho thấy tấm lòng trung thành của bà đối với Chúa Giê-su như thế nào.

Tuy nhiên, tin vui được loan báo trong ngày thứ ba tuần bát nhật phục sinh hôm nay còn vượt qua bất cứ tình cảm và đạo đức nhân loại nào, vượt qua các niềm tin tôn giáo chỉ dừng lại nơi cái chết của Đức Giê-su. Tin vui này đưa chúng ta đến việc xác tín vào Chúa Giê-su là Đấng phục sinh. Như ta thấy lúc đầu bà Maria còn ở cấp độ của niềm tin chưa toàn vẹn, tức là bà chưa nhận ra Chúa phục sinh mà bà chỉ thấy Chúa như là người làm vườn. Chúa đã hỏi bà: tại sao bà khóc? Và với tình cảm tự nhiên bà thổn thức xúc động vì không còn xác chúa trong mồ, nên không thể nhận ra Chúa đang hỏi bà. Nhưng khi Chúa gọi bà bằng chính tên bà “ Maria”, thì dường như có một luồng ánh sáng đánh thức trong tâm trí bà cái cảm thức về sự sống lại và sự sống, có nghĩa là cho bà nhận ra Đấng Phục sinh đang ở trước mặt bà. Đó chính là vị Thầy mà bà quý mến, nay Ngài đã sống lại, đang ở trước mặt mặt bà. Bà đã tin, đã thốt lên “ Ráp-bu-ni” (Lạy thầy). Bà đã đạt tới một niềm tin vẹn toàn và lập tức trở nên người tông đồ đầu tiên lãnh nhận bài sai của Đấng phục sinh: “Hãy đi loan báo cho anh em thầy rằng: tôi đã thấy Chúa và điều mà Ngài nói với tôi”. Sau đó các anh em của Thầy Giê-su cũng đã thủ đắc được niềm tin vẹn toàn như thế. Như tông đồ Phêrô trong ngày Lễ Ngũ Tuần, đã lớn tiếng loan báo cho mọi người: “Đức Giê-su mà anh em đã treo trên thập giá, Thiên Chúa đã đặt Người làm Đức Chúa và làm Đấng Ki-tô.” Lời loan báo đầy xác tín và hung hồn như thế thốt ra từ môi miệng của Phêrô đã đánh động con tim của ba ngàn người có mặt hôm đó. Họ đã sám hối và chịu phép rửa.

Ngày nay, có không ít các Ki-tô hữu không nhận ra một cách rõ ràng những thực tại đời sau, và nghi ngờ về sự phục sinh của Đức Giê-su. Cũng vậy không ít các tín hữu có niềm tin và theo Chúa đó nhưng chưa xác tín vẹn toàn, nên ngại ngùng không dám loan báo và làm chứng về Chúa. Chúng ta có ở trong số đó không? Vậy thì ngay giờ phút này đây, mỗi chúng ta một lần nữa hãy làm mới lại niềm tin và xác tín vào Chúa Ki-tô phục sinh như bà Maria Mađalena, như các Tông đồ, như biết bao nhiêu chứng tá của các vị thánh, để biết tìm gặp anh chị em xunh quanh mà loan báo cho họ về hồng ân cứu độ: Chúa đã sống lại. Chính tôi đã gặp được Ngài. Amen.

Thứ Ba – Bát Nhật Phục Sinh 2020

Hãy trỗi dậy

Thánh sử Luca kể lại: sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần, những người phụ nữ đạo đức ra nơi phần mộ đã an táng Chúa Giêsu. Họ muốn thực hiện những nghi thức tẩm liệm theo phong tục của người Do Thái, vì buổi chiều thứ Sáu, việc tháo đanh và táng xác được thực hiện quá vội vàng, nên họ chưa làm được. Khi thấy tảng đá đã lăn ra khỏi mồ, họ đã bước vào và không thấy xác Chúa Giêsu, nhưng lại thấy hai người đàn ông mặc y phục sáng chói. Hai người này nói: Sao các bà lại tìm người sống ở giữa những kẻ chết? Người không còn ở đây nữa, nhưng đã trỗi dậy rồi…” (x. Luc 24,1-7).

Trỗi dậy!” là động từ được dùng để diễn tả việc Chúa Giêsu phục sinh. Động từ này vừa có nghĩa “thức dậy”, vừa có nghĩa “vùng lên”. Một người đang nằm, trỗi dậy, tức là người đó tự mình ngồi dậy hay đứng lên mà không cần nhờ đến sự can thiệp hay giúp đỡ của người khác. Chúa Giêsu phục sinh là tự Người trỗi dạy từ trạng thái của một người đã chết. Chúng ta cũng có thể nói như thánh Phêrô trong bài giảng đầu tiên vào ngày lễ Ngũ tuần: Thiên Chúa đã làm cho Người ((Đức Giêsu) sống lại, giải thoát Người khỏi những đau khổ của cái chết. Vì lẽ cái chết không tài nào khống chế được Người mãi (x. Cv 2,24). Chúa Giêsu vừa “được” Thiên Chúa làm cho sống lại, vừa tự “trỗi dậy” từ nấm mồ tối tăm tối để phục sinh vinh quang, vì Người là chủ của sự sống. Chính Người đã tuyên bố: “Mạng sống của tôi, không ai lấy đi được, nhưng chính tôi tự ý hy sinh mạng sống mình. Tôi có quyền hy sinh và có quyền lấy lại mạng sống ấy (Ga 10,18).

Chúa Giêsu trỗi dạy từ nấm mồ. Đây là khởi điểm của một giai đoạn mới trong lịch sử cứu độ. Có tác giả so sánh Chúa Giêsu an nghỉ trong mộ, giống như Ađam ngủ say ở khởi đầu lịch sử. Trong lúc Ađam ngủ, Thiên Chúa đã rút chiếc xương sườn của ông để làm nên người phụ nữ. Chính trong giấc ngủ của Chúa Giêsu mà Giáo Hội của Người được sinh ra và khởi đầu. Khi Ađam tỉnh giấc, ông nhìn thấy bà Evà và tuyên bố: đây là xương bởi xương tôi và thị bởi thịt tôi. Điều đó nói lên sự bình đẳng, ngang hàng và gắn bó. Khi Đức Giêsu trỗi dậy từ cõi chết, Người kéo cả nhân loại, từ Ađam, từ âm ty (còn gọi là ngục tổ tông hay nơi ở của những người đã chết, theo quan niệm của người Do Thái) cùng trỗi dậy với Người. Vết thương tự cạnh sườn Chúa đã chữa lành vết thương ở cạnh sườn của Ađam. Cái chết của Chúa trên thập giá đã tiêu diệt sự chết nơi toàn thể nhân loại. Chúa Giêsu là Ađam mới. Nếu Ađam thứ nhất là nguyên nhân của sự chết, thì Ađam mới, hay Ađam sau cùng như lối nói của một số nhà thần học, lại là nguồn mạch của sự sống.

Khi trỗi dạy khỏi nấm mồ tăm tối, Chúa Giêsu mở cánh cửa hy vọng cho nhân loại. Quả vậy, qua sự phục sinh sáng láng của Người, chúng ta nhìn thấy tương lai của chính mình. Tương lai đó là sự phục sinh thân xác vào ngày tận cùng của thời gian. Tương lai đó cũng là sự sống vĩnh cửu Chúa dành cho những ai tin cậy, phó thác và yêu mến Người. Cuộc phục sinh của Chúa cũng nói với chúng ta về phẩm giá của con người. Bởi lẽ con người được dựng nên giống hình ảnh của Thiên Chúa. Cuộc sống này không thể chỉ kết thúc ở nấm mộ. Một số gười Do Thái đã giết hại Chúa vì họ cho rằng Chúa là một người phản loạn. Giết được Chúa Giêsu, các kỳ lão và biệt phái vui mừng vì diệt được một đối thủ. Tuy vậy, Chúa Giêsu không ngủ yên trong nấm mộ. Điều đó cũng đồng nghĩa với việc những bất công và mưu mô, dù mạnh mẽ đến mấy, cũng không thể trường tồn trên thế gian. Chúa Giêsu đã chiến thắng sự chết. Tình yêu đã chiến thắng hận thù và Chân lý đã chiến thắng dối gian. Chúa Giêsu phục sinh khẳng định với thế giới rằng, những mưu mô nhằm vu oan và làm hại người khác xem ra có đem lại thành công trước mắt, nhưng không đứng vững lâu dài. Những gì dối trá tất yếu sẽ bị vạch mặt và mưu mô gian ác phải cáo chung.

Người Kitô hữu tin vào Chúa Giêsu, Đấng đã chết và phục sinh. Thánh Phaolô nhấn mạnh đến ý nghĩa đời sống của người tín hữu, đó là chết với Chúa Giêsu để được sống lại với Người. Trong các tác phẩm của mình, Thánh Phaolô không nhắc lại một phép lạ nào của Chúa Giêsu, nhưng ông luôn nhấn mạnh tới biến cố Phục sinh. Dưới cái nhìn của một người được đào tạo bài bản trong truyền thống biệt phái, ông nhận ra hình ảnh của chiên vượt qua, xuyên qua cái chết của Chúa Giêsu trên thập giá. Thánh Phaolô gọi Chúa Giêsu là Chiên Vượt Qua mới. Từ nay, chiên vượt qua mà người Do Thái giết trong Đền thờ chiều ngày thứ Sáu, trước ngày Sa-bát, không còn ý nghĩa gì nữa, hoặc nếu còn thì chỉ là biểu tượng ôn lại quá khứ. Chính Chúa Giêsu là Chiên Vượt qua đích thực đã chịu sát tế. Máu người đổ ra, không chỉ giúp cho người Do Thái thoát chết khi Sứ thần đi ngang qua trong đêm Thiên Chúa giải phóng người Do Thái khỏi Ai Cập, nhưng máu Chiên Vượt Qua mới sẽ thanh tẩy toàn thể nhân loại, không phân biệt chủng tộc, văn hóa, ngôn ngữ hay bất cứ dị biệt nào.

“Hãy trỗi dậy những ai ngủ mê!”. Người Kitô hữu được mời gọi chuẩn bị tâm hồn từ đầu Mùa Chay để cử hành lễ Phục sinh. Như thế, Phục sinh không phải một ngày hội, cũng không phải một nghi thức tưởng niệm một biến cố đã lùi vào dĩ vãng xa xưa. Phục sinh là một tiến trình cải hóa bản thân, canh tân cuộc đời. Kết thúc chuỗi dài của những ngày sám hối, khổ chế, canh tân là được sống lại với Đức Giêsu trong một cuộc sống mới, chan hòa yêu thương thay chỗ cho giận ghét hận thù, đầy ắp hy vọng thay vì ảm đạm chán chường, gắn kết liên đới thay vì ích kỷ tầm thường. Người tín hữu, khi mừng lễ Phục sinh cũng được mời gọi trỗi dậy với Chúa Giêsu. Như trên đã nói, Chúa Giêsu vừa được Thiên Chúa cho sống lại, vừa tự Người trỗi dậy từ nấm mồ. Trong tiến trình nên hoàn thiện, người tín hữu luôn cậy trông vào sự nâng đỡ của Chúa, nhưng đồng thời họ cũng cộng tác phần mình bằng thiện chí cố gắng nỗ lực. Bởi lẽ, “khi Thiên Chúa dựng nên chúng ta, Người không cần đến chúng ta. Nhưng khi Thiên Chúa muốn cứu chuộc chúng ta, Người lại cần đến sự cộng tác của chúng ta” (Thánh Augustinô). Nói như thế không có nghĩa là Thiên Chúa bất lực, nhưng muốn nói lên sự tự do cộng tác của con người trong tiến trình hoàn thiện. Tình yêu không phải là điều bắt buộc, cưỡng ép, nhưng là tự nguyện chấp nhận với trái tim rộng mở chân thành. Tình yêu chỉ đạt tới viên mãn, khi có thiện chí từ hai phía, nếu không, mãi mãi chỉ là tình yêu đơn phương.

Năm nay, chúng ta mừng lễ Phục sinh trong một bối cảnh rất đặc biệt chưa có tiền lệ, do đại dịch viêm phổi Vũ Hán (COVID-19). Tính đến hôm nay (11-4-2020), trên thế giới đã có khoảng 1,6 triệu người dương tính với virus Corona. Số người chết đã lên tới trên 100 ngàn người. Trên toàn thế giới, lễ nghi Tuần thánh và Phục sinh được cử hành cách đơn giản. Các tín hữu dự lễ qua trực tuyến. Tuy vậy, nếu không có những cuộc rước ồn ào, thì mỗi chúng ta lại có thể lắng đọng tâm hồn trong tĩnh lặng để suy tư vả lắng nghe tiếng Chúa rõ hơn. Là những người tin vào quyền năng Thiên Chúa, chúng ta phó thác nhân loại trong cánh tay yêu thương của Ngài. Như Đức Giêsu đã trỗi dạy từ ngôi mồ tăm tối, chúng ta tin rằng Thiên Chúa sớm đẩy lùi dịch bệnh. Sớm muộn thì dịch bệnh cũng qua đi, điều còn lại sẽ là rất nhiều thay đổi trong mọi lãnh vực của cuộc sống. Có những thay đổi tích cực, nhưng cũng có những thay đổi tiêu cực. Dịch bệnh toàn cầu COVID-19 làm cho chúng ta nhận ra cuộc sống này rất mong manh nhưng thật là quý giá. Trong những ngày này, các thành viên trong gia đình liên kết gắn bó với nhau hơn. Người ta sống có trách nhiệm hơn đối với môi trường và công ích. Giữa những khó khăn đại nạn, có nhiều nghĩa cử nhân ái, đậm tính nhân văn để giúp đỡ nhau, nhất là nâng đỡ những người sa vào cảnh khó khăn vật chất trong lúc dịch bệnh. “Trỗi dậy” trong ngày lễ Phục sinh, chính là thay đổi quan niệm khô khan và buồn tẻ về cuộc sống, để cảm tạ Thiên Chúa đã ban cho ta sự sống, ban cho ta gia đình và những người bạn bè để chia sẻ yêu thương. “Trỗi dậy” cũng chính là những nỗ lực cố gắng để cùng với mọi người xây dựng một xã hội nhân ái, chứa chan tình Chúa và thấm đậm tình người.

Lễ Phục sinh năm 2020

+TGM Giuse Vũ Văn Thiên

Xin Thầy ở lại với chúng con

Trên đường Em-mau, hai người lữ khách bước đi bên nhau.

Mộng vàng tan mây, nhọc nhằn lê gót chân buồn đường dài.

Này ngài tiến đến, về Em-mau tiến bước theo ngay bên.

Họ không trông ai, người lữ khách đó chính là Ngài.

Lời bài hát quen thuộc “ Trên đường Emmaus, của linh mục nhạc sỹ Thành Tâm, giúp chúng ta cảm nghiệm sâu sa hơn về câu chuyện hai môn đệ trên đường Emmau mà Thánh Luca vừa thuật lại. Có thể nói câu chuyện này là một trong những câu chuyện đẹp nhất của văn chương thế giới vì mỗi chúng ta thấy được hình trình đời mình trong đó: trong cái buồn man mác và thất vọng, lại bừng lên ánh sáng của niềm vui mừng và hy vọng. Đó chính là tâm trạng của hai môn đệ mà duy nhất Thánh sử Luca đã kể lại trong Tin mừng.

Theo câu chuyện thuật lại thì hai môn đệ đang trên đường trở về Emmaus trong ánh chiều tà, về làng quê của họ trong nỗi buồn rầu và thất vọng vì những biến cố bi thương xẩy ra đối với họ cách đó ba ngày. Vâng, thật là bi thảm khi nói về một niềm hy vọng đã qua đi, quá khứ xẩy ra làm cho hiện tại không còn hy vọng. Hai môn đệ trên đường Emmaus cũng đã từng hy vọng nhưng lúc này không còn hy vọng nữa.

Mất niềm hy vọng, đó là điều mà chúng ta vẫn thường thấy. Trong đời sống của Giáo hội, niềm hy vọng đôi khi cũng giống như là một ngọn lửa mong manh. Hy vọng rằng Ki-tô giáo có thể phát triển nhưng thực tế là có không ít nhà thờ ở nhiều nơi trên thế giới phải đóng cửa và phải bán đi, các giáo phận có nguy cơ bị phá sản, ngày càng có ít bạn trẻ dám dấn thân đi tu làm linh mục, tu sỹ…Ngay tại mỗi giáo xứ chúng ta, hẳn là cha ông chúng ta một thời đã từng can trường giữ vững đức tin, và hy vọng thế hệ con cháu sẽ tiếp nối và chuyển tải ngon lửa đức tin cho con cháu, nhưng có còn hy vọng hay không khi mà những thách đố thời cuộc làm cho thế hệ trẻ hôm nay không muốn đến nhà thờ…

Trong đời sống mỗi ngày, nhiều khi chúng ta cũng đối diện với những tình huống không lối thoát: như mất niềm hy vọng về tương lai đời mình, một thất bại trong sự nghiệp, một người thân qua đời, một căn bệnh hiểm nghèo, một sa ngã trong những tệ nạn…Và như hai môn đệ trên đường Emmaus, có thể chúng ta thất vọng trở về nhà, cúi đầu ôm nỗi buồn với ánh nhìn trong âu sầu tuyệt vọng.

Quả vậy, có ai mà không có lúc này hay lúc khác ở trong tình trạng trên đường Emmaus: khi hoàng hôn buông xuống, mặt trời sắp lụi tàn…một hành ảnh thật ảm đạm vì không có giải pháp cho những khó khăn và thử thách mà mỗi người đang phải đối diện. Tiếp tục tiến bước đấy, nhưng con tim không còn nhiệt huyết, hành trình dường như chìm trong bóng đêm.

Nhưng chính những lúc như thế, kính thưa….Thiên Chúa muốn làm mới lại đời sống của mỗi chúng ta. Ngài đến với mỗi chúng ta bằng nhiều thể nhiều cách: qua một người bạn, qua một đồng nghiệp, một người xa lạ tốt bụng, hay một biến cố vui buồn.

Có thể ban đầu, nhiều người trong chúng ta sẽ không nhận ra Đức Ki-tô, đang đồng hành với mình trong đời sống. Nhưng Ngài vẫn có đó, vẫn đang hiện diện cùng với mỗi người trên hành trình cuộc đời.

Thực vậy, Đức Ki-tô đang quan tâm lắng nghe những câu chuyện xẩy ra chung quanh chúng ta: những ốm đau bệnh tật, những xích mích, hiểu lầm trong gia đình…hay những khủng hoảng trong Giáo Hội…những vấn đề xẩy ra trên toàn thế giới như chiến tranh, khủng bố, đói nghèo, môi trường ô nhiễm, dịch bệnh nan y bất trị, cụ thể là bóng đêm đang bao trùm nhiều nơi do dịch bệnh Covid 19 gây ra.

Khi một người đọc Kinh Thánh, sẽ cần có những soi sáng để hiểu Lời Chúa. Và đây Lời Chúa hôm nay sẽ chiếu sáng các thực tại đời sống của chúng ta bằng một ánh sáng mới.

Vị lữ khác xa lạ làm cho hai môn đệ nhận ra các biến cố xẩy ra dưới một góc cạnh mới. Việc Đức Giê-su bị kết án bởi các Thượng tế, và cái chết trên thập giá thật sự là một sự tán ác và bất công, nhưng với ánh sáng của Lời Chúa đã soi sáng cho các ông có một cái nhìn mới bởi niềm tin.

Chúa Cha đã không nói với Con mình rằng: Con phải chết trên cây thập tự”. Nhưng Cha đã nói với Con: “ Con hãy yêu thương cho đến cùng, bằng một tình yêu không giới hạn”. Cái chết của Đức Ki-tô là cao điểm của tình yêu cho đến tận cùng này, chứ không phải là dấu chỉ của một sự thất bại. Từng bước một, ánh sáng dần hé lộ cho hai môn đệ trên đường Emmaus. Lời Chúa mang lại một sự soi sáng mới.

Bước ngoặt của câu chuyện xẩy ra khi hai môn đệ quảng đại đưa ra lời mời vị lữ khách xa lạ: “Mời ông ở lại với chúng tôi, vì trời đã xế chiều, và ngày sắp tàn…Mời ông cùng vào bàn ăn với chúng tôi.” Và đang khi Chúa Ki-tô phục sinh bẻ bánh, các ông đã nhận ra Người.

Thực vậy, Chúa Kitô phục sinh tự tỏ mình ra vào cái giây phút nói lên sự hiệp thông huynh đệ. Ngài đã cho hai môn đệ đọc lại quá khứ dưới ánh sáng của Lời Chúa, mở ra cho họ một tương lai mới. Khi bẻ bánh, họ đã nhận ra Chúa và từ đó với lòng tràn ngập niềm vui họ đã quyết định trở về Jêrusalem ngay trong đêm để gặp lại những người anh em mà mới buổi sáng họ vừa chia tay.

Bài Tin mừng hôm nay kết thúc với một phân đoạn tuyệt đẹp: đó là các môn đệ trao đổi với nhau về tin mừng phục sinh: “ Chúa đã sống lại rồi”. Đây là một niềm vui lớn lao, một niềm tin sống động, một niềm tin thực sự bắt đầu trong niềm vui của sự gặp gỡ, hiệp thông và chia sẻ, như chính Chúa đã nói: ở đâu có hai ba người họp nhau vì danh Ta, Ta sẽ ở giữa họ.”

Câu chuyện hai môn đệ trên đường Emmaus mời gọi chúng ta trong buổi chiều ngày đại lễ Phục sinh hôm nay, biết nhìn lại quá khứ của mình dưới ánh sáng của Lời Chúa và biết đón nhận anh chị em mình đang cần đến lòng thương xót Chúa và cùng chia sẻ với nhau bàn tiệc Thánh Thể. Nhìn lại quá khứ với sự soi sáng của Lời Chúa, đón nhận anh chị em mình và chia sẻ bánh Thánh thể là ba con đường mà Chúa Giê-su đã dùng để đến gặp gỡ chúng ta và làm cho đời sống chúng ta có ý nghĩa. Vậy trong niềm niềm vui mừng và tràn trề hy vọng của ngày đại lễ Phục sinh, chúng ta cùng mượn lời hai môn đệ trên đường Emmaus mà thân thưa với Chúa Ki- tô phục sinh rằng: “ Mời Thầy ở lại với chúng con vì trời xế chiều và ngày sắp tàn rồi”. Amen.

Đại Lễ Phục Sinh – Chiều 2020

Resurrection

Chúa Giê-su Ki-tô đã phục sinh, Alleluia!

Resurrection

Sau đêm Vọng Phục sinh là thời khắc Đức Giê-su Kitô hiển thắng trên bóng đêm của sự chết, giờ đây trong buổi sáng Phục Sinh, là giờ phút mà ánh sáng hiển trị, như Tin mừng vừa thuật lại, việc xẩy ra vào sáng “ngày thứ nhất trong tuần”, Ngày Chúa Phục sinh vinh hiển. Sự kiện này nhắc chúng ta nhớ lại những trang đầu của Kinh Thánh, khi Thiên Chúa chiếu sáng thế giới vào ngày thứ nhất của công trình sáng tạo.

Lễ Phục sinh đối với các Ki-tô hữu là ngày lễ lớn nhất trong năm. Đó là ngày lễ của sự sống, của mùa xuân, của sự đổi mới và của niềm vui.

Lễ Phục sinh mở ra một tiến trình khác trên sự sống và sự chết. Trong thành Roma cổ, người ta thấy có nhiều bia mộ mang những dòng chữ diễn tả nỗi buồn lớn lao như: “Vĩnh biệt, đây là dấu chấm hết của tình yêu chúng ta”; “chúng ta mãi mãi không còn thấy nhau”; “ Tình bạn của chúng ta kết thúc với cái chết”…Ngược lại trên những nấm mồ của các Ki-tô hữu tại các hang toại đạo, ta lại thấy những dòng chữ đầy tràn niềm hy vọng như: “Chúng ta sẽ sớm gặp lại nhau”; “bạn đang sống trong Chúa”; “Bạn về Nhà Cha”; “Bình an ở với bạn”…

Có những người cho rằng chết là hết. Nhưng các ki-tô hữu thì lại tin rằng cái chết là một cuộc vượt qua để đạt tới một sự sống khác và nó mang đến một ý nghĩa không chỉ đối với sự chết mà còn đối với điều mà chúng ta đang sống hằng ngày. Các văn sỹ ki-tô giáo đã dùng rất nhiều hình ảnh để minh họa cho sự sống mới này như: một đứa trẻ sinh ra khỏi lòng mẹ, một con tằm trở nên con bướm, một hạt lúa gieo vào lòng đất chết đi để trở nên một cây to…

Điều phân biệt các tín hữu với các người vô thần là sự sống lại, đó là niềm tin vào một Thiên Chúa, Đấng không giới hạn sự sống và không chấp nhận rằng mọi sự kết thúc nơi nấm mồ. Mặt khác, danh từ mà các tín hữu dùng để chỉ nơi chôn cất những người đã qua đời là vườn thánh, có nghĩa là nơi an nghỉ của những lữ khách, hay là nơi ở tạm mà thôi.

Phụng vụ Chúa nhật Phục sinh diễn tả sự bình an và thanh bình. Chúa đã sống lại; Vào lúc bình mình ló rạng: một tin vui được loan báo: “ đừng tìm người sống giữa những kẻ chết”. Đức Giê-su đã mở ra cánh cửa của sự chết. Ngài đã nói với chị Maria, chị của Lazagiô: “Thầy là sự sống lại và là sự sống. Ai tin vào Thầy sẽ không chết bao giờ”.

Vâng, sự sống lại là câu trả lời của Thiên Chúa là Cha trước những bạo lực, bất công của đòn vọt và thập giá. Những người kết án Chúa Giê-su đã tin rằng họ có thể làm Ngài câm lặng và khử trừ được Ngài. Nhưng không, Thiên Chúa Cha đã cho Ngài sống lại, để minh chứng những giá trị mà Ngài muốn thực hiện trong đời sống của Đức Giê-su, như lời thiên thần nói với các phụ nữ vào sáng Chúa nhật Phục sinh: “ Tại sao các bà lại đi tìm người sống giữa những kẻ chết”?

Niềm tin ki-tô giáo không ngừng nói với chúng ta rằng Đức Ki-tô đã sống lại và sự sống của chúng ta không kết thúc bởi cái chết. Lễ Phục sinh và sự sống lại đưa chúng ta vào một mùa xuân mới sau một mùa đông lạnh giá mang màu sắc của sự chết, nhờ đó thúc đẩy chúng ta đưa ra lời cam kết ngay từ lúc này để thực sự đạt được sự sống. Đức Ki-tô mời gọi mỗi chúng ta sống sự sống viên mãn ngay từ bây giờ, bằng việc đi ra khỏi những nấm mồ, những chán nản, sợ hãi đang bủa vây chúng ta. Vâng, hãy ra khỏi mồ, ra khỏi những gì làm cho chúng ta không còn hy vọng, vì chính Chúa Giê-su đã nói với chúng ta rằng: “Ta đến để các ngươi được sống và sống dồi dào”. Chúa muốn chúng ta được sống sự sống dồi dào của Chúa.

Sau bữa Tiệc ly, khi trở về núi Cây dầu, Chúa Giê-su đã nói với các môn đệ: “ khi thầy sống lại, Thầy sẽ hẹn gặp anh em ở Gallilê”. Đó cũng chính là lời mời mà Chúa Giê-su gửi đến cho các phụ nữ sau khi Chúa sống lại: “ các bà hãy đi báo cho anh em thầy rằng họ hãy đến Gallilê và thầy sẽ hẹn gặp lại họ ở đó. Các môn đệ được thúc giục đến Gallilê là quê hương bản quán, là gia đình của các ông, với lưới và thuyền.

Ki-tô giáo là một tôn giáo của sự phục sinh. Chúng ta không không hiểu hết những đau khổ trong thế giới nhưng chúng ta không tin sự khổ đau là tiếng nói cuối cùng, và chúng ta sẽ làm tất cả để chinh phục sự chết.

Thực vậy, chúng ta đang sống trong một thế giới mà cái chết đang diễn ra xung quanh. Hàng triệu người đã chết vì nhiều lý do: chiến tranh, nghèo đói, bạo lực, khủng bố, tự sát, nghiện ngập ma túy và rượu, thực phẩm ô nhiễm, môi trường ô nhiềm làm nên bao nhiêu tật bệnh, và ngay lúc này là nạn dịch Covid 19 đã gâp ra hàng trăm nghìn cái chết trên toàn thế giới. Và chúng ta muốn chiến đấu để chống lại nó.

Vậy nên khi cử hành ngày Chúa Phục Sinh, mỗi Chúa nhật chúng ta xum họp bên Chúa. Ngày Sab-bát là ngày kết thúc tuần lễ, thì ngày Chúa nhật lại là ngày để tạ ơn và mở ra một tuần mới. Chúa Ki-tô phục sinh đang ở giữa chúng ta, như chính Ngài đã hứa: ở đâu có hai hay ba người họp nhau vì danh ta thì ta sẽ ở giữa họ. Ngài mời chúng ta lắng nghe Lời Ngài, chia sẻ sự sống của Ngài và được mạnh sức trong đời sống là nơi mà Ngài vẫn đồng hành với mỗi chúng ta vì Ngài hứa ở ‘cùng chúng ta mọi ngày cho đến tận thế”.

Hôm nay, chúng ta mừng đại lễ Phục sinh, ngày lễ quan trong nhất với mọi ki-tô hữu. Đức Ki-tô sống lại trao ban cho mỗi chúng ta ơn can đảm để trở về Gallilê đời mình, là gia đình, là môi trường làm việc, và sống Mùa xuân của Thiên Chúa. Trong ngày thứ nhất trong tuần, ngày Chúa Phục sinh, nguyện chúc cộng đoàn tràn đầy niềm vui phục sinh. Chúa đã sống lại thật. Allleluia. Amen.

Giáo xứ Chính Tòa Hà Nội

Phục sinh 2020

Maria, Mẹ của khổ đau và hy vọng

Kính chào Mẹ Maria, Mẹ của mọi ước mơ hạnh phúc chúng con.

Mẹ là trái đất xin vâng cho sự sống.

Mẹ là nhân loại ưng thuận với Thiên Chúa.

Mẹ là hoa trái của những lời hứa khi xưa

Và là tương lai của hiện tại nơi chúng con.

Mẹ là niềm tin đón nhận điều không hẹn trước,

Mẹ là niềm tin đón nhận điều không thấy.

 

Kính chào Mẹ Maria,

Mẹ của tất cả những kiếm tìm Thiên Chúa.

Từ Đền Thờ Mẹ đã lạc mất con,

Nơi đồi Calvê Con mẹ đã bị treo lên,

Đường của Con làm Mẹ đau đớn.

Mẹ là mỗi chúng con đang tìm kiếm Giê-su,

Mà không hiểu đời sống và lời của Ngài.

Mẹ là Mẹ của những đêm tối đức tin,

Mẹ gìn giữ tất cả những sự việc trong trái tim Mẹ,

Mẹ suy đi nghĩ lại mọi nỗi niềm làm chúng con trăn trở,

Và Mẹ làm cho chúng con tin vào tương lai của Thiên Chúa.

 

Kính chào Mẹ Maria,

Mẹ của tất cả những khổ đau của chúng con.

Mẹ là người nữ đứng dưới chân con Mẹ trên thập giá,

Mẹ là Mẹ của tất cả những ai đang khóc vì dịch bệnh, những trẻ thơ bị giết hại và những ai đang chịu cảnh lầm than.

 

Kính chào Mẹ Maria,

Mẹ của ngày lễ Ngũ Tuần.

Cùng với các Tông đồ, Mẹ là Giáo Hội cầu nguyện,

và đón nhận những món quà của Chúa Thánh Linh.

 

Kính chào Mẹ Maria,

Mẹ của mọi nỗi niềm hy vọng.

Mẹ là ánh sao chiếu sáng của một dân đang hành hương về với Chúa.

Mẹ là lời loan tin của nhân loại đang biến hình,

Mẹ là thành toàn của công trình sáng tạo

Mà Thiên Chúa đã thực hiện cho sự vĩnh cửu của Ngài. Amen.

Thứ Bẩy Tuần Thánh 2020

Croix2

Đường khổ nạn…Đường của thế giới

Croix2

Lạy Chúa Giê-su, khi xưa Chúa đã bị kết án; và hôm nay Chúa lại bị kết án. Khi  xưa Chúa vác thập giá trên vai; Chúa lại vác thập giá hôm nay. Khi xưa Chúa chết; hôm nay Chúa lại chết. Khi xưa Chúa đã sống lại giữa những kẻ chết; ngày nay Chúa lại sống lại giữa những người chết.Con chiêm ngắm Chúa, và con nhận thấy những gì mà cuộc khổ nạn, sự chết và phục sinh của Chúa diễn ra giữa chúng con mỗi ngày. Nhưng con còn mang trong mình một nỗi sợ hãi thẳm sâu khi nhìn ra thế giới xung quanh con. Chúa nói với con: “Đừng sợ hãi để nhìn ngắm, để đụng chạm, để chữa lành, để an ủi vỗ về”.

Con nghe tiếng Chúa. Khi con liên đới sâu xa hơn với những mảnh đời khó khăn, nhưng lại đầy tràn hy vọng nơi nhưng anh chị em nhân loại, con biết rằng con lại được trở về với tâm hồn con cách thẳm sâu hơn.

Lạy Chúa, nỗi sợ hãi làm cho con mở tầm nhìn tới thế giới khổ đau, một thế giới đang bám rễ sâu trong trái tim con đang thổn thức. Con không chắc được yêu mến trọn vẹn: vậy nên con lại giữ khoảng cách với những mảnh đời đầy sợ hãi của tha nhân.

Nhưng Ngài lại nói với con: “ Đừng sợ để cho mình được quan tâm, được ôm lấy, được chữa lành và được an ủi vỗ về…Bởi vì con yêu mến bằng một tình yêu không biên giới và không điều kiện.

Lạy Chúa, con cảm tạ Chúa. Con mong muốn để Chúa chữa lành trái tim con và để con có thể giúp cho mọi người xung quanh, ở xa cũng như ở gần.

Lạy Chúa, con biết Chúa là Đấng hiền lành và dịu hiền trong lòng và Chúa mời gọi chúng con: “ Hãy đến với Ta, hỡi những ai vất vả và mang gánh nặng nề; Ta sẽ cho nghỉ ngơi dưỡng sức.”

Khi cuộc khổ nạn, sự chết và phục sinh của Chúa thực hiện trong lịch sử, xin hãy cho con niềm hy vọng, sự can đảm và niềm tin tưởng để trái tim Chúa liên kết trái tim con với tất cả nhưng anh chị em đang đau khổ và trở nên với chúng con nguồn mạch thần linh của sự sống mới. Amen.

Thứ Sáu Tuần Thánh 2020

Đôi chân trần trên sa mạc khô cằn

Nơi sa mạc tâm hồn con khô cạn,

Với đôi chân trần con bước tới chân Thập Giá.

Con nhớ đến Ngài, Giê-su….

Con nhớ đến Ngài vào ngày trên Golgota, khi Ngài bước lên Cây Thập Giá vì tội lỗi của con

Và vì sự cứu rỗi, Ngài đã dâng trọn của lễ vĩnh cửu

 

Nơi sa mạc cô độc đời con,

Con bước đi theo Ngài, những bước chân Ngài là của con…từng bước một

…Để hái lượm mọi hồng ân cho con đường khô cằn hiện tại

 

Nơi sa mạc mệt nhọc đời con,

Con đặt để nó trong lòng của Mẹ Thánh,

Ôi Giê-su dịu hiền,

Và con ẩn náu trong vòng tay Ngài để được gần Ngài hơn.

 

Nơi sa mạc những điều con giận dữ,

Con mở lòng cho Lời Ngài phán tựa trước lưỡi gươm:

“Lạy Cha, xin Cha tha cho chúng, vì chúng không biết…”

 

Nơi sa mạc của những thành lũy con đã dựng lên,

Con nhìn lên bầu trời và ngắm nhìn Bồ Câu,

Nhờ đó, con bay lên để đến với Ngài..

Và con để cho tim thiêng của Ngài

Yêu thương những người mà con không thấy

Qua sương mai giá lạnh của sa mạc đời con.

 

Ôi lạy Thiên Chúa,

Xin chúc lành và hiện hữu trong mọi sa mạc đời con

Và tưới đẫm mọi người con đang khát…

Xin tạ ơn Thiên Chúa.

Hà Nội, thứ Năm Tuần Thánh 2020

Thông báo của Ủy Ban Phụng Tự: Những Lưu Ý Về Trực Tuyến Thánh Lễ

Thánh lễ là “hành vi cao cả được thực hiện để tôn vinh Thiên Chúa cách hoàn hảo và thánh hóa con người” (Hiến chế về Phụng vụ thánh, Sacrosanctum Concilium, số 7). Vì thế, ở mọi nơi và trong mọi trường hợp, thánh lễ cần phải được chuẩn bị, cử hành và tham dự trong tâm thế và tư thế xứng hợp với giá trị linh thánh của hành vi phụng vụ cao cả này. Đối với nhiều hoàn cảnh đặc thù như tại bệnh viện, trại giam, hoặc những tình huống ngoại thường hay cấm cách, Hội Thánh không ngừng tìm kiếm những phương thế thuận lợi nhất để giúp các tín hữu không ngừng liên kết với Đức Kitô Thượng Tế và nhiệm thể của Người là Hội Thánh, nhờ đó kín múc dồi dào ân sủng từ suối nguồn Thánh Thể. Ngày nay với những phương tiện kỹ thuật trực tuyến và truyền thông xã hội, các tín hữu có thể tham dự thánh lễ theo nhiều cách thức đa dạng; tuy nhiên, các phương tiện trực tuyến có thể đánh mất tính linh thánh của cử hành phụng vụ. Vì thế, trong hoàn cảnh của đại dịch COVID-19 hiện nay, Ủy ban Phụng tự lưu ý những nguyên tắc chung cho việc cử hành và tham dự thánh lễ trực tuyến như sau:

1. Về kỹ thuật, vài cách thức trực tuyến phổ biến hiện nay gồm có (1) phát trực tiếp: thu hình/ quay phim và truyền trực tiếp cùng thời điểm (livestream); (2) phát lại: những chương trình đã được “phát trực tiếp” còn lưu trên các kênh truyền thông và không gian mạng (ví dụ: Youtube, ứng dụng truyền hình,…); (3) thu sẵn: sản xuất một chương trình với mục đích để phát lại sau đó theo thời gian định sẵn (pre-recorded).

Trong phụng vụ, khi Giám mục giáo phận cho phép, chương trình trực tuyến thánh lễ trong giáo phận chỉ được sử dụng cách thức “phát trực tiếp” để thu và phát sóng Thánh lễ đang cử hành cho cộng đoàn tham dự từ xa. Như thế, trong hoàn cảnh đại dịch hiện nay, các tín hữu nên tham dự thánh lễ “phát trực tiếp” để được hiệp thông cách trọn vẹn và sống động, hơn là xem các thánh lễ được “phát lại” trên mạng sau thời điểm đã cử hành. Phương thức “thu sẵn” một thánh lễ với ý định để phát lại vào thời điểm sau đó thì không được chấp nhận là một cử hành phụng vụ trực tuyến.

2. Do “việc truyền thanh và truyền hình về những hoạt động thánh, đặc biệt về việc cử hành thánh lễ, phải được thực hiện cách xứng đáng và thận trọng dưới sự hướng dẫn và đảm bảo của người có đủ năng lực do các Giám mục chỉ định” (SC số 20), Giám mục giáo phận chịu trách nhiệm đối với các chương trình trực tuyến thánh lễ để luật phụng vụ được tuân thủ cách đầy đủ: cử hành đúng lịch phụng vụ, đúng bản văn phụng vụ và kinh thánh đã được phê chuẩn,… (x. SC số 22). Vì thế, trong hoàn cảnh đại dịch hiện nay, Giám mục giáo phận cần chỉ định các nhà thờ và linh mục được chính thức cử hành thánh lễ phát trực tuyến nhằm tránh những vi phạm kỷ luật phụng tự đối với bí tích cao cả này.

3. Vì bí tích Thánh Thể là nguồn mạch và chóp đỉnh của đời sống và sứ vụ Hội Thánh nên dù thánh lễ được cử hành riêng hoặc với cộng đoàn phụng vụ, được phát trực tuyến hay không, các linh mục vẫn cần có những chuẩn bị xứng hợp về tâm hồn cũng như những yếu tố đòi buộc theo quy chế tổng quát của sách lễ Rôma:

– Thành tâm cử hành mầu nhiệm thánh thật sốt sắng và trang nghiêm; không hời hợt, vội vã;

– Lưu tâm đến lễ phục (áo alba, dây các phép và áo lễ), khung cảnh phụng tự và chỉ cử hành trong nhà thờ hoặc nhà nguyện;

– Không tự ý bỏ hoặc giảm bớt các yếu tố của nghi thức thánh lễ.

Cách riêng khi cử hành các thánh lễ được phát trực tuyến, vì cộng đồng mạng tham gia chương trình trực tuyến bao gồm anh chị em thuộc các tôn giáo bạn và nhiều thành phần xã hội mở rộng nên chủ tế cần lưu tâm thêm đến những yếu tố sau:

– Chuẩn bị bài giảng chu đáo, ý thức đây là cơ hội loan báo Tin Mừng;

– Chọn lựa ngôn từ để xây dựng một cộng đồng yêu thương, hợp nhất theo tinh thần Phúc Âm;

– Cần tập trung làm nổi bật sự hiện diện của Chúa Kitô trong cử hành phụng vụ, tránh những thái độ phô diễn cá nhân;

– Ý thức đang cử hành với cộng đoàn phụng vụ tham dự trực tuyến.

4. Khi người tín hữu ở trong hoàn cảnh đặc thù như hiện nay, không thể tham dự cử hành bí tích tại giáo xứ, họ vẫn có thể hiệp thông với Hội Thánh đồng thời lãnh nhận ơn chữa lành và an ủi của Chúa qua việc tham dự thánh lễ trực tuyến tại nhà. Tuy nhiên, các tín hữu vẫn phải tham dự thánh lễ được trực tuyến một cách ý thức, tích cực và trọn vẹn với những ưu tiên sau:

– Chuẩn bị tâm hồn và y phục như tham dự thánh lễ tại giáo xứ với cộng đoàn phụng vụ, có thể đọc kinh, suy niệm Lời Chúa trước giờ tham dự trực tuyến;

– Tham dự thánh lễ trực tuyến như khi đang hiện diện giữa cộng đoàn phụng vụ tại giáo xứ: không sử dụng điện thoại, không làm việc riêng, vẫn thưa đáp (và hát), thực hiện các tư thế, cử chỉ tôn kính và giữ thinh lặng theo quy định của thánh lễ;

– Hiệp ý với chủ tế để cầu nguyện cho các nhu cầu của Hội Thánh, cộng đoàn và cá nhân, đặc biệt cho các nhu cầu khẩn thiết trong cơn đại dịch này;

– Cần có tâm hồn thành tâm thống hối và ước ao kết hợp với Chúa bằng việc rước lễ thiêng liêng. Mỗi giáo phận có thể hướng dẫn kinh nguyện cho tín hữu chuẩn bị tâm hồn rước lễ thiêng liêng;

– Sau khi tham dự thánh lễ cách trọn vẹn (từ xa), cần ý thức sống giá trị bí tích vừa tham dự và bổn phận loan báo Tin Mừng cứu độ.

Ngày 27 tháng 03 năm 2020.

Ủy ban Phụng tự
trực thuộc Hội đồng Giám mục Việt Nam

Nguồn:https://hdgmvietnam.com

Lời cầu nguyện trong cơn dịch bệnh Covid-19

———

Lạy Thiên Chúa Ba Ngôi toàn năng
chúng con đang họp nhau cầu nguyện,
tha thiết nài xin cho cơn dịch bệnh mau chấm dứt.

Lạy Chúa Cha giàu lòng thương xót
xin nhìn đến nỗi thống khổ
của đoàn con trên khắp thế giới,
đặc biệt tại những nơi dịch bệnh đang hoành hành.
Xin củng cố đức tin của chúng con,
cho chúng con hoàn toàn tín thác
vào tình yêu quan phòng của Cha.

Lạy Chúa Giêsu là Đấng cứu độ duy nhất,
là vị lương y đầy quyền năng và lòng thương xót,
xin thương cho các bệnh nhân sớm được chữa lành,
và an ủi các gia đình đang gặp khó khăn thử thách.
Xin cho lời chúng con khiêm tốn cầu nguyện,
được chạm tới trái tim nhân lành của Chúa,
xin giảm bớt gánh nặng khổ đau,
và cho chúng con cảm nhận được bàn tay Chúa
đang ân cần nâng đỡ chúng con.

Lạy Chúa Thánh Thần là nguồn sức mạnh tình yêu,
xin soi sáng các vị hữu trách và những người có khả năng,
giúp họ sớm tìm ra phương thuốc chữa trị dịch bệnh,
xin ban cho các bác sĩ và nhân viên y tế
sức mạnh của tình thương và lòng nhiệt thành quảng đại,
luôn tận tâm tận lực phục vụ các bệnh nhân.

Chúng con xin trao vào đôi tay từ mẫu của Mẹ Maria,
những lời khẩn nguyện trong cơn đại nạn,
nhờ lời Đức Mẹ chuyển cầu,
xin Chúa nhận lời chúng con. Amen

Bà Rịa, ngày 17-02-2020
Đã ký
+ Emmanuel Nguyễn Hồng Sơn
Chủ tịch Ủy Ban Phụng Tự / HĐGMVN

Scroll to Top