Cơ ngợi tình thương Thiên Chúa

CHÚA NHẬT XXVIII THƯỜNG NIÊN – NĂM C

Tin mừng hôm nay cho thấy thời Chúa Giê-su cũng như thời nay, sự biết ơn dường như hay bị lãng quên….đó là điều đáng buồn. Chính chúng ta nhiều lúc cũng thấy không muốn bày tỏ lòng biết ơn.

Một văn sỹ người Mỹ đã viết rằng: Nếu bạn nhặt được một con chó đang chết đói, bạn cho nó ăn và chăm sóc nó, nó sẽ biết ơn bạn, gắn bó với bạn và không cắn bạn. Đó là sự khác biệt giữa một con chó và một con người”. Lời phát biểu này có vẻ quá đáng và bi quan nhưng buồn thay nó lại phản ảnh thực tế như thế.

Chúng ta có cảm giác sự biết ơn không phải là thói quen của nhiều nơi và nơi nhiều người, mà đáng lẽ ra nó phải được biểu lộ nơi cửa miệng của mỗi chúng ta.  Cuộc sống hôm nay làm cho người ta tin rằng họ chẳng phải cậy nhờ ai nên chẳng cần biết ơn ai. Họ là chính họ và họ có thể tự lập với cuộc sống với sự tự nhủ rằng: điều mà tôi có, điều mà tôi là, tôi không cần ai giúp tôi ngoài chính tôi.

Mỗi chúng ta có thể tự đặt câu hỏi cho chính mình: tôi có tự cho mình là thông minh, tự chủ, đầy tài năng và thành công trong đời sống hay không? Tôi sẽ ra sao nếu không có cha mẹ, bạn bè, thầy dạy…tôi sẽ làm gì nếu tôi sinh ra ở vùng sâu vùng xa, ở những nơi không có điều kiện như ở những miền đất nghèo và hẻo lánh nào đó…

Nhiều người hôm nay khẳng định mình cho rằng không cần đến người khác, không cần đến Chúa. Họ độc lập không cần đến ai. Nhưng thực ra thì chúng ta đều nhận được từ người khác, sự sống, giáo dục, sức khỏe, tài năng. Không có họ ở bên, chúng ta sẽ không thể thành công như chúng ta đang có. Chính điều đó giúp cho mỗi chúng ta biết sống khiêm nhường, đơn sơ với lòng biết ơn.

Tin mừng hôm nay không chỉ nói đến lòng biết ơn. Người ngoại Samaria đã quay trở lại cám ơn Chúa Giê-su đã chữa cho ông khỏi mù, nhưng không chỉ có thế, ông còn quỳ sụp xuống để bày tỏ lòng kính trọng, như Tin mừng ghi rõ là ông ta “khi thấy mình được khỏi, liền quay trở lại và lớn tiếng tôn vinh Thiên Chúa. Anh ta sấp mình dưới chân Đức Giê-su mà tạ ơn”.

Trong thế giới tục hóa trong thế giới hôm nay, con người ta có xu hướng tục hóa đời sống, đánh mất cảm thức thiêng liêng. Ví dụ như việc trợ giúp tha nhân, bày tỏ tình thương những người nghèo, những việc mang tinh thần Tin mừng đó chỉ dừng lại ở bình diện nhân loại, chứ không phải qua đó mà nhận ra việc tạ ơn và  tán dương tình thương đến từ Thiên Chúa.

Trong khi đó, anh ngoại giáo này khi nhận được sự chữa lành đã không ngại “ quỳ xuống đất”, một cử chỉ nói lên sự thờ lạy và ngợi khen Thiên Chúa.

Một thực tế cho thấy hôm nay có nhiều người không muốn đi lễ Chúa nhật, hoặc nếu đi thì với thái độ vụ luật miễn cưỡng, để rồi tham dự với sự thờ ơ như tìm cách ngồi ở gốc cây, ngồi ở xa với sự thờ ơ lãnh đạm bằng việc coi màn hình điện thoại, hay nói chuyện riêng. Việc tham dự Thánh lễ như thế cho thấy một đời sống đạo biểu lộ một sự mất lòng tôn kính và thờ lạy đáng lý phải dành cho Chúa. Đối với những ai như thế, Chúa Giê-su cũng sẽ hỏi tới họ như trong Tin mừng rằng: Còn những người kia đâu? Chẳng lẽ họ không yêu mến Chúa hay sao?

Dâng lời cám ơn Chúa trước và sau bữa ăn. Cám tạ Chúa vào mỗi dịp cuối năm, về những gì đã lãnh nhận. Mỗi thánh lễ Chúa nhật quy tụ với nhau để dâng lời tạ ơn về những hồng ân đã nhận lãnh, về gia đình hạnh phúc, về bình an trong đời sống và lương thực hằng ngày và nhất là niềm vui được làm con Chúa. Đó là những nghĩa cử tốt đẹp mà những người con cái dâng lên Chúa.

Là Ki-tô hữu, không cần phải cầu nguyện dài dòng để xin ơn, nhưng là tạ ơn là cảm tạ Chúa. Từ “Tạ Ơn” muốn nói tới Thánh Lễ, tức là lễ tạ ơn, nói lên lòng biết ơn mà người con cái dâng lên Cha trên trời. Tham dự Thánh lễ là dự phần vào việc dâng lời tạ ơn này.

Vậy người ngoại giáo Samari trong Tin mừng không chỉ là người được ơn cứu độ, mà còn là biểu tượng của người biết tạ ơn, biết nói cám ơn, biết quỳ gối xuống.

Cử hành thánh lễ hôm nay là một cơ hội tuyệt vời để nói lên lòng biết ơn với Chúa, một sự diễn tả như là hành vi tôn thờ và tán dương…một bài ca của tình yêu dâng lên Chúa. Amen.

Scroll to Top