truyengiao

Tin mừng Chúa nhật Khánh nhật Truyền giáo

Mt 28, 16-20

Khi ấy, mười một môn đệ đi về Galilêa, đến núi Chúa Giêsu đã chỉ trước. Khi thấy Người, các ông thờ lạy Người, nhưng có ít kẻ còn hoài nghi.

Chúa Giêsu tiến lại nói với các ông rằng: “Mọi quyền năng trên trời dưới đất đã được ban cho Thày. Vậy các con hãy đi giảng dạy muôn dân, làm phép rửa cho họ nhân danh Cha, và Con và Thánh Thần, giảng dạy họ tuân giữ mọi điều Thày đã truyền cho các con. Và đây Thày ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế”.

Suy niệm

“Khốn cho tôi nếu tôi không rao giảng Tin mừng”…Lời thánh Phaolô cho thấy sứ mạng và bản tính của Giáo hội là truyền giáo. Truyền giáo là ơn gọi của Giáo Hội, thì cũng là trách nhiệm gắn liền với mọi người Kitô hữu chúng ta. Bao lâu còn là Kitô hữu, bấy lâu còn phải loan báo Tin Mừng. Hôm nay cử hành ngày Khánh Nhật Truyền Giáo, ngày Quốc Tế Truyền Giáo để cầu nguyện cho việc truyền giáo, chúng ta cùng chia sẻ với nhau về việc truyền giáo trong bối cảnh xã hội và thế giới hôm nay.

Trước hết truyền giáo là Tân Phúc Âm Hóa. Như trong bài Tin mừng thuật lại, trước khi lên trời, Chúa Giêsu đã nói với các tông đồ rằng: “Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo. Ai tin và chịu phép rửa, sẽ được cứu độ; còn ai không tin, thì sẽ bị kết án.” (Mc 16,15-16) Đây là mệnh lệnh truyền giáo của Chúa Giêsu dành cho mỗi Kitô hữu trong mọi thời đại. Đối với thời đại hôm nay, cụ thể tại Việt Nam thì :

+ Trong số 4, thư chung của HĐGMVN năm 2013 đã ghi rõ: “Công cuộc tân phúc âm hóa đòi hỏi duyệt lại toàn bộ các sinh hoạt mục vụ ở tất cả mọi bình diện, nghĩa là phải thực hiện cuộc hoán cải từ trong tâm thức đến định hướng và phương pháp khi làm việc mục vụ”

+Vậy để có thể giới thiệu Tin mừng của Chúa cho người khác, chúng ta phải duyệt lại đời sống đạo của của mình qua việc sám hối và hoán cải đời sống mỗi ngày.

+ Việc này mời gọi mỗi tín hữu phải làm mới lại mình qua đời sống đức tin sâu sa. Nó đòi hỏi người tín hữu phải có một đời sống cầu nguyện thâm sâu với Chúa hơn là chỉ chú tâm tới những hình thức hoạt động bên ngoài, đặc biệt là siêng năng tham dự và lãnh nhận các bí tích nhất là bí tích Hòa giải và Thánh thể.

+ Tóm lại, để truyền giáo các tín hữu trước hết phải là người sống Tin mừng, có nghĩa là gặp được Chúa và có Chúa trong cuộc sống của mình trước khi có thể chia sẻ niềm vui này cho người khác. Thánh Phaolô là một chứng ta sống động của Tin mừng khi ngài nói: Tôi sống nhưng không phải là tôi sống mà là chính Chúa Kitô sống trong tôi”, vâng “không ai cho người khác cái mà mình không có”, ta không thể đem Chúa đến với người khác khi chính ta lại không sống mối giây thân thiết với Ngài.

Tân phúc âm hóa qua việc sám hối và hoán cải đời sống đức tin để người tín hữu hôm nay có thể thực hiện bước tiếp theo là: lên đường và ‘đi ra’ đến với người khác. Nhưng đâu là điểm tựa để người tín hữu có thể lên đường truyền giáo đúng nghĩa ? Thưa, điểm tựa vững vàng nhất cho nhà truyền giáo hôm này là noi gương Chúa Giêsu.

Chúa Giê-su trong ba năm tại thế đã lên đường rời bỏ quê hương Nagiarét mà ngài đã gắn bó suốt 30 năm để đến với dân ngoại, đến với những người bệnh tật, đui mù, nghèo khó và quỷ ám…Hành trang ngài mang theo là thể hiện tình yêu thương với mọi người, bằng cách : quên mình, xả thân vì người khác. Làm gương cho người khác qua hình mẫu: nói đi đôi với làm.

Ngài luôn thực hiện nguyên tắc bất di bắt dịch là : đến với người khác trước khi họ đến với mình, điều này thể hiện qua chính lời nói của Ngài: “chúng ta hãy đi nơi khác, đến các làng xã chung quanh, để thầy còn rao giảng ở đó nữa, vì thầy ra đi cốt để làm việc đó.”

Chúa Giêsu đã đi bước trước để trở nên gương mẫu, vậy bước cuối cùng là hãy thực hiện lệnh truyền của Chúa bằng việc kể chuyện Chúa Giê-su cho tha nhân bằng đời sống chứng tá mỗi người, và của mỗi gia đình công giáo chúng ta.

Lời của Đức Thánh Cha Phanxicô trong sứ điệp niềm vui của Tin mừng đã ghi rõ: Trung thành noi gương Thầy mình, Hội thánh hôm nay thấy tuyệt đối phải ra đi rao giảng Tin mừng cho mọi người, mọi nơi, mọi dịp, không do dự, không miễn cưỡng hay sợ hãi… dấn mình vào đời sống hằng ngày bằng lời nói và hành động (EG 23)

Vậy được mời gọi «  dấn mình vào đời sống hằng ngày bằng lời nói và hành động », mỗi gia đình công giáo chúng ta trong Năm gia đình hãy học truyền giáo bằng đời sống cụ thể ngay tại gia đình bằng cầu nguyện và hy sinh, hiệp nhất yêu thương và hội nhập và xây dựng xã hội.

Để kết luận, xin được trở lại nội dung Tông huấn «  niềm vui của Tin mừng » của Đức Thánh Cha Phanxicô, hướng dẫn Hội thánh thực hiện việc Tân phúc âm hóa, nhằm loan báo Tin mừng cho thế giới hôm nay, trong đó Đức Thánh Cha nhắn nhủ rằng : « nhiệm vụ truyền giáo phải là nhiệm vụ hàng đầu » và chúng ta ‘không thể thụ động và thản nhiên ngồi đợi trong các nhà thờ của chúng ta » chúng ta cần phải chuyển đổi từ một mục vụ thuần túy bảo tồn sang một mục vụ dứt khoát mang tính truyền giáo (EG 15). Vậy trong ngày khánh nhật truyền giáo hôm nay, mỗi tín hữu cần khai triển một vài điểm nhấn cụ thể mà Đức Thánh Cha đã gợi lên trong lời dạy của ngài, mưu cầu thực hiện « một mục vụ dứt khoát mang tính truyền giáo » mà Ngài trăn trở để cho Tin mừng đến với muôn dân, cách riêng trên quê hương Việt Nam chúng ta.

Lạy Chúa, xin tuôn tràn ơn sủng của Ngài trên mỗi người chúng con để với nhiệt huyết tông đồ mà Chúa ban tặng, chúng ta trở nên những chứng tá nhiệt thành đem Tin mừng của Chúa đến với tha nhân và ước gì có nhiều người nhận ra tình thương của Chúa qua chính đời sống chứng ta đức tin hằng ngày của chúng con. Amen.

 

bantiec

Tin mừng Chúa nhật XXVIII thường niên A

Mt 22, 1-14

Khi ấy, Chúa Giêsu lại phán cùng các đầu mục tư tế và kỳ lão trong dân những dụ ngôn này rằng: "Nước trời giống như vua kia làm tiệc cưới cho hoàng tử.

Vua sai đầy tớ đi gọi những người đã được mời dự tiệc cưới, nhưng họ không chịu đến. Vua lại sai các đầy tớ khác mà rằng: "Hãy nói cùng những người đã được mời rằng: Này ta đã dọn tiệc sẵn rồi, đã hạ bò và súc vật béo tốt rồi, mọi sự đã sẵn sàng: xin mời các ông đến dự tiệc cưới".

Những người ấy đã không đếm xỉa gì và bỏ đi: người thì đi thăm trại, người thì đi buôn bán; những người khác thì bắt đầy tớ vua mà nhục mạ và giết đi. Khi vua nghe biết, liền nổi cơn thịnh nộ, sai binh lính đi tru diệt bọn sát nhân đó, và thiêu huỷ thành phố của chúng.

Bấy giờ vua nói với các đầy tớ rằng: "Tiệc cưới đã dọn sẵn sàng, nhưng những kẻ đã được mời không đáng dự. Vậy các ngươi hãy ra các ngả đường, gặp bất cứ ai, thì mời vào dự tiệc cưới". Các đầy tớ liền đi ra đường, gặp ai bất luận tốt xấu, đều quy tụ lại và phòng cưới chật ních khách dự tiệc.

Đoạn vua đi vào quan sát những người dự tiệc, và thấy ở đó một người không mặc y phục lễ cưới. Vua liền nói với người ấy rằng: "Này bạn, sao bạn vào đây mà lại không mặc y phục lễ cưới?" Người ấy lặng thinh. Bấy giờ vua truyền cho các đầy tớ rằng: "Trói tay chân nó lại, ném nó vào nơi tối tăm, ở đó sẽ phải khóc lóc và nghiến răng! Vì những kẻ được gọi thì nhiều, còn những kẻ được chọn thì ít".

Suy niệm

Ăn uống một nhu cầu không thể thiếu trong cuộc sống của con người, nó cần thiết đến nỗi người ta phải nói: “nhân thực vi thiên”, con người lấy việc ăn làm chủ yếu trong đời. Vì thế bữa ăn, bữa tiệc thường được tổ chức trong nhiều dịp: nhân một sự kiện, một kỷ niệm, một đám cưới, một ngày lễ hoặc một lý do nào đó. Đức Giêsu, trong ba năm rao giảng Tin Mừng, Ngài cũng được mời tham dự nhiều bữa tiệc khác nhau. Ngài luôn biến những bữa tiệc đó thành những diễn đàn để chuyển tải những thông điệp về ơn cứu độ đến cho mọi người. Các bài đọc chúa nhật tuần này nói về những bữa tiệc mừng để chuyển tải tới chúng ta sứ điệp của tình yêu và ơn gọi của con người trong chương trình cứu độ của Thiên Chúa.

1.         Bàn tiệc Nước Trời

Trong bài đọc I, ngôn sứ Isaia hướng lòng con người về Bữa Tiệc Nước Trời. Trong bữa tiệc này, ta thấy người thết đãi là "Chúa các đạo binh", khách được mời dự là tất cả các dân, nơi dọn tiệc "trên núi này", tức là núi Sion. Chỉ có Bữa Tiệc này mới hòan tòan thỏa mãn mọi khát vọng của con người. Người dự không chỉ được thưởng thức những thức ăn ngon, mà còn được cất khỏi mọi buồn sầu, tủi hổ, tang chế. Đó chính là hạnh phúc Nước Trời được Thiên Chúa ban cho tất cả mọi người không phân biệt ai.

Giống như Bàn Tiệc Nước Trời trong Cựu Ước của ngôn sứ Isaia, trong bài Tin mừng, Chúa Giêsu cũng ví Nước Trời cũng giống như chuyện một vua kia mở tiệc cưới cho con mình. Vị Vua này là hình ảnh của Chúa Cha, Người Con đây là Chúa Giêsu, với các khách mời dự tiệc không còn giới hạn nơi một số người nhưng được mở rộng cho tất cả mọi người. Tuy nhiên, Chúa Giê-su nhấn mạnh tới điều kiện để tham dự bữa tiệc cánh chung này: cũng như người dự tiệc cưới phải mặc áo cưới, thì người được mời gia nhập Nước Trời cũng phải có một nếp sống mới phù hợp với Tin Mừng.

2.         Hạnh phúc Nước Trời

Nói tới tiệc cưới là nói tới hạnh phúc, mà hạnh phúc Nước Trời, hay hạnh phúc thiên đàng là thứ hạnh phúc trọn vẹn nhất, vững bền nhất, hơn tất cả mọi thứ hạnh phúc ở trần gian và ai ai cũng biết là như thế.

Tuy nhiên, loài người chúng ta hay bị những cái lợi lộc trước mắt che khuất nên không nhìn thấy cái ở xa.

Cái trước mắt mà ta thấy hằng ngày là hạnh phúc mà trần gian mang lại qua việc làm ăn, buôn bán. Nói cách khác, ta thường hay lo những cái trước mắt: phải lo làm ăn để có một cuộc sống bảo đảm về vật chất. Thiên đàng thì còn xa, nên ta thường tặc lưỡi: cứ từ từ sau này sẽ tính, đời còn dài mà.

Suy nghĩ như thế có phần đúng, vì ta phải sống thực tế với hiện tại. Nhưng cũng có phần sai khi chỉ biết hiện tại mà không hề nghĩ tới tương lai.

Chúa không hề khiển trách chúng ta lo cho cuộc sống vật chất. Nhưng lo đến nỗi quên hẳn cuộc sống mai sau thì sẽ đáng trách. Chúa Giê-su đã chẳng nói: "Tiên vàn chúng con hãy tìm Nước Thiên Chúa và sự công chính của Ngài, mọi sự khác Ngài sẽ lo cho chúng con" hay sao.

Vì chúng ta chỉ nhắm tới lợi lộc trần gian mà thường quên mất hạnh phúc mai sau, nên nhiều lần và nhiều cách Thiên Chúa nhắc nhở chúng ta: có thể là qua một thất bại hay những biến cố xã hội, có khi lại là một khoảng khắc mà ta tĩnh lặng trong giờ phút cầu nguyện, hay có những anh chị em được Chúa gửi đến với ta. Nhiều lúc ta chẳng những không nghe, lại còn khó chịu với những người ấy, cho là họ lắm điều nhiều chuyện rồi phản ứng tiêu cực với họ để rồi vẫn cứ tiếp tục sống trong tình trạng của những người được mời dự tiệc cưới mà không mặc áo cưới.

3. Y phục tiệc cưới

Nếu tiệc cưới là hình ảnh của Nước Trời, thì chiếc áo cưới tượng trưng cho nếp sống phù hợp với Nước Trời của những người được mời. Tự nhiên được mời vào Nước Trời đã là một hồng phúc lớn lao, cho nên để đáp lại thì mỗi người phải có một nếp sống phù hợp với Nước Trời. Bên cạnh việc lo cho hạnh phúc đời này, mỗi người chúng ta cần phải chuẩn bị hành trang cho hạnh phúc mai sau.

Mỗi một Kitô hữu chúng ta đều có một bộ y phục lễ cưới, đó là tấm áo trắng ngày chịu phép Rửa tội. Chiếc áo tượng trưng cho đời sống đạo. Hôm nay chúng ta hãy suy nghĩ về chiếc áo này đó là đời sống hiện tại của bản thân mình: Nó còn tinh tuyền hay trở nên đẹp hơn mỗi ngày hay không? Đối với mỗi người chúng ta, cần phải xác tín rằng chiếc áo tốt đẹp nhất của người dự tiệc Thiên Chúa chính là sống yêu thương như Đức Giêsu Kitô “anh em hãy yêu thương nhau như Thầy yêu thương anh em”, đó cũng là lời Thánh Phaolô khuyên dạy: "Anh em hãy mặc lấy con người mới" (Ep 4,24), "Hãy mặc lấy Đức Kitô" (Gl 3,27).

*Kết luận

Có người đã tưởng tượng ra Thiên đàng, hỏa ngục như hai bàn tiệc. Bàn tiệc dưới hỏa ngục cũng mâm cao cỗ đầy, thế nhưng khách dự tiệc thì ngồi ủ rũ buồn thiu, bởi vì mỗi người đều cầm trong tay một đôi đũa dài đến độ thức ăn thì gắp được, nhưng không thể đưa thức ăn vào miệng. Bàn tiệc trên Thiên đàng cũng y hệt, nhưng khác một điều, là thay vì gắp thức ăn cho vào miệng mình, người ta lại gắp thức ăn và đưa vào miệng người đối diện, vì thế ai vui vẻ và được ăn uống no nê.

Ước gì niềm vui bàn tiệc Thánh thể mà chúng ta tham dự và tôn kính hôm nay cũng được tiếp tục thể hiện trong đời thường của chúng ta. Mong sao cả cuộc sống chúng ta luôn được diễn ra trong tình liên đới chia sẻ và trao ban trong niềm vui, nhờ đó chúng ta cảm nhận được hạnh phúc đích thực của Nước Trời và thắng vượt được mọi khó khăn thử thách trong cuộc sống. Amen.

 

mancoi

Tin mừng kính trọng thể Đức Mẹ Mân Côi

Lc 1, 26-38

Khi ấy, Thiên Thần Gabriel được Chúa sai đến một thành xứ Galilêa, tên là Nadarét, đến với một trinh nữ đã đính hôn với một người tên là Giuse, thuộc chi họ Đavít, trinh nữ ấy tên là Maria.

Thiên thần vào nhà trinh nữ và chào rằng: "Kính chào Trinh Nữ đầy ơn phước, Thiên Chúa ở cùng Trinh Nữ".

Nghe lời đó, Trinh Nữ bối rối và tự hỏi lời chào đó có ý nghĩa gì.

Thiên thần liền thưa: "Maria đừng sợ, vì đã được ơn nghĩa với Chúa. Này Trinh Nữ sẽ thụ thai, hạ sinh một con trai và đặt tên là Giêsu. Người sẽ nên cao trọng và được gọi là Con Đấng Tối Cao. Thiên Chúa sẽ ban cho Người ngôi báu Đavít tổ phụ Người. Người sẽ cai trị đời đời trong nhà Giacóp, và triều đại Người sẽ vô tận.

Nhưng Maria thưa với thiên thần: "Việc đó xảy đến thế nào được, vì tôi không biết đến người nam?"

Thiên thần thưa: "Chúa Thánh Thần sẽ đến với trinh nữ và uy quyền Đấng Tối Cao sẽ bao trùm trinh nữ. Vì thế, Đấng trinh nữ sinh ra sẽ là Đấng Thánh và được gọi là Con Thiên Chúa. Và này, Isave chị họ trinh nữ cũng đã thụ thai con trai trong lúc tuổi già và nay đã mang thai được sáu tháng, người mà thiên hạ gọi là son sẻ; vì không có việc gì mà Chúa không làm được".

Maria liền thưa: "Này tôi là tôi tớ Chúa, tôi xin vâng như lời Thiên thần truyền".

Và thiên thần cáo biệt trinh nữ.

Suy niệm

Vào ngày 07 tháng 10 năm 1571, thủy quân ki-tô giáo với các chiến hạm đã đè bẹp hạm đội của Hồi Giáo tại Vịnh Lépand, thuộc Hy Lạp, giúp cho các nước Châu Âu thoát khỏi sự xâm chiếm của quân Hồi Giáo đang có tham vọng bành trướng sang Châu Âu. Chiến thắng của quân đội Ki-tô giáo đã cho thấy hiệu của của việc cầu nguyện mà Đức Thánh Cha Piô V (1566-1572) đã phát động bằng việc lần hạt Mân Côi là lời kinh mà Thánh Đaminh đã dùng để chiến thắng bè rối Albigois vào thế kỷ XIII.

Sau này Đức Thánh Cha Léo XIII (1878 – 1903) ĐGH Leo XIII ấn định Tháng Mười là Tháng Mân Côi và chọn ngày 07/10 để kính Đức Mẹ Mân Côi. Ngài đã viết 11 tông thư nói về kinh Mân côi, ban nhiều ân xá cho người đọc Kinh Mân Côi, ủng hộ việc xây dựng Thánh Đường Mân Côi tại Lộ Đức, thêm danh xưng “Nữ Vương Rất Thánh Mân Côi” vào Kinh Cầu Đức Bà, viết hiến chương cho Hội Mân Côi, khuyến khích các tu sĩ Đa Minh truyền bá Kinh Mân Côi.

Theo dòng lịch sử đầy tràn sống gió và bi thương, dân Chúa đã cảm nghiệm được sự hiện diện, bảo trợ và an ủi của Mẹ Maria. Hơn nữa chính Mẹ ban cho chúng ta ân sủng và sức mạnh trong việc chiến đấu thiêng liêng, đầy cam go và khốc liệt để bảo vệ Giáo Hội. Trong đời sống mỗi chúng ta cũng đã cảm nghiệm được cuộc chiến đấu giữa ân sủng và tội lỗi. Chúng ta chỉ có thể có được sự trợ giúp tốt nhất đó là sự trợ giúp của Mẹ Đức Giê-su Ki-tô bởi vì Mẹ dạy chúng ta biết sống theo sự khôn ngoan của Thiên Chúa, vì Mẹ là hoa quả của sự khôn ngoan này.

Vâng, như sách Châm Ngôn nói thì thật hạnh phúc cho chúng ta khi biết lắng nghe lời dạy khôn ngoan, khi biết tuân giữ đường lối thánh chỉ, nếu chúng ta đem ra thực hành tất cả những nguồn cảm hứng tốt lành này. Thật không có trường học nào hơn là cầu nguyện bằng chuỗi Mân Côi, vì khi đó chúng ta sẵn sàng lắng nghe Thiên Chúa để hoàn thành thánh ý Ngài và phục vụ cho Nước Trời.

Trong ngày kính trọng thể Đức Mẹ Mân Côi hôm nay, Giáo hội mời gọi chúng ta suy niệm bài Tin mừng về biến cố Truyền Tin: Thiên Chúa đến thỉnh cầu một nữ tỳ khiêm nhu tham dự vào chương trình cứu độ của Ngài. Lời thưa “xin vâng” của Trinh nữ Maria đã mở ra cho chúng ta những cánh cửa của hồng ân cứu độ và cho chúng ta cảm nghiệm ân sủng cứu độ đó. Đức Trinh nữ đón nhận sứ điệp mạc khải, và tham dự vào đó cách toàn vẹn. Nơi Đức Trinh nữ, Ngôi Lời mặc lấy xác phàm, Lời Thiên Chúa đi vào trong nhân loại trở nên người phàm. Điều mà Đức Trinh nữ Maria đã lĩnh nhận là ân sủng được biểu hiện như là món quà tuyệt hảo, và Mẹ đã trao ban nó cho chúng ta và cho chúng ta liên kết với Mẹ.

Nhờ đức tin, chúng ta cũng được đón nhận sứ điệp cứu độ, đó là sự hiện diện của Đức Ki-tô trong đời sống chúng ta, kết hiệp với chúng ta qua bí tích Rửa tội, và bí tích Thêm Sức. Nhờ đó chúng ta cùng liên kết với tha nhân qua Ánh sáng của chân lý, niềm vui Tin mừng, Niềm vui ơn tha thứ và hòa giải. Nhưng để sống tinh thần siêu nhiên, để đáp trả những đòi hỏi của bí tích Rửa tội, chúng ta cần cầu nguyện với sự bảo trợ và mẫu gương của Đức Trinh nữ Maria.

Trước hết, đó là lời thưa của Đức Mẹ: “Này tôi là tôi tớ Chúa, hãy làm cho tôi như lời sứ thân truyền”. Với lời tuyên xưng niềm tin, sự cam kết bằng cả đời sống này, Đức Trinh nữ Maria nhân danh chúng ta để thực thi lời đó. Việc cầu nguyện bằng lời kinh Mân côi giúp cho chúng ta bắt chước Đức Mẹ để thực thi thánh ý Chúa. Chúng ta cần đến ân sủng của Chúa Thánh Thần để có thể đáp lại thánh ý Chúa như chính Đức Mẹ đã lãnh nhận qua lời sứ thần Gabriel đã loan báo cho Mẹ Maria: “ Thánh Thần sẽ ngự xuống trên bà và Đấng Quyền Năng sẽ phủ bóng trên bà”.

Về phần chúng ta, nhờ vào việc cử hành các mầu nhiệm thánh này, chúng ta cần cúi mình đón nhận ân sủng của Chúa Thánh Thần để mà quyền năng Đấng Tối Cao bao trùm lấy chúng ta, từ trong tâm trí và hành động để có thể đối diện với những biến cố và con người mà chúng ta trải qua trong đời sống.

Như thế, việc cầu nguyện và suy niệm những mầu nhiệm Mân côi là phương thế hữu hiệu để ban cho chúng ta những ân sủng mà chúng ta cần cho việc hoàn thành ơn gọi của mình.

Với mầu nhiệm vui, mỗi chúng ta tiếp cận với niềm vui cứu độ, từ biến cố truyền tin cho đến biến cố tìm thấy Đức Giê-su trong Đền thờ.

Mầu nhiệm sự sáng lại vén mở cho chúng ta thấy những tiến trình của đời sống công khai của Chúa và lời dạy mà Ngài rao giảng cho đám đông dân chúng và cho các tông đồ để mọi người nghe biến đổi đời mình trở nên những người con của Giáo Hội.

Mầu nhiệm thương giúp chúng ta liên đới với công cuộc cứu chuộc mà Chúa Giê-su đã thực hiện, những đau khổ mà Ngài phải chịu vì yêu thương nhân loại chúng ta.

Cuối cùng mầu nhiệm mừng cho chúng ta nếm cảm trước niềm vui Nước trời bởi vì chúng ta khám phá nơi đó ơn gọi và phẩm giá của mỗi chúng ta: cùng với Chúa Giê-su chúng ta được sống lại, được chia sẻ quyền năng mà Ngài có trên các tạo vật trong cương vị là Vua Vũ Trụ và chúng ta sẽ nhận được Chúa Thánh Thần để làm cho chúng ta thông hiệp với Ba Ngôi Thiên Chúa.

Vinh quang thần thiêng này làm cho bản tính nhân loại được tham dự vào bản tính Thiên chúa, điều đó phản ảnh cách rõ ràng trong biến cố lên trời cả hồn cả xác và lãnh triều thiên vinh quang trên trời của Mẹ Maria. Nhờ đó sự can thiệp của Mẹ lại ban cho mỗi chúng ta hồng ân cứu độ và ước muốn từ trời, mỗi khi lần chuỗi năm sự sáng.

Tháng Mân côi kéo dài suốt tháng 10 là dịp thuận tiện cho mỗi chúng ta cầu nguyện mỗi ngày bằng việc lần chuỗi mân côi: lần chuỗi cá nhân, lần chuỗi trong gia đình, với những người thân yêu và với bạn bè. Thiên Chúa luôn nhận lời cầu nguyện của con cái Chúa khi lời cầu nguyện này được chuyển cầu bởi Đức Trinh nữ Maria.

Chúng ta cùng cầu nguyện cách đặc biệt cho thế giới hôm nay được bình an, cho nạn dịch Covid 19 bị đẩy lui, cho hòa bình thế giới, cho các tín hữu bị bách hại trên khắp hoàn cầu, cho các anh chị em đang gặp đau khổ trên toàn thế giới, cho thêm nhiều người tin nhận Đức Ki-tô vì chính Ngài là Đấng Cứu Độ, đã chiến thắng sự chết và nhờ đó cho chúng ta được thông phần sự sống đời đời với Ngài trong vinh quang. Amen.

mancoi

Tin mừng Lễ Đức Mẹ Mân Côi

Lc 1, 26-38

Khi ấy, Thiên Thần Gabriel được Chúa sai đến một thành xứ Galilêa, tên là Nadarét, đến với một trinh nữ đã đính hôn với một người tên là Giuse, thuộc chi họ Ðavít, trinh nữ ấy tên là Maria. Thiên thần vào nhà trinh nữ và chào rằng: "Kính chào Trinh Nữ đầy ơn phước, Thiên Chúa ở cùng Trinh Nữ".

Suy niệm

Hôm nay, chúng ta mừng lễ Đức Mẹ Mân Côi. Mẹ Maria luôn hiện ra với cỗ tràng hạt trên tay, bởi vì Mẹ yêu thích tràng hạt Mân Côi. Nhân vật chính của lần hạt mân côi là Chúa Giê-su Ki-tô, con Thiên Chúa sinh bởi Đức Trinh Nữ Maria. Các mầu nhiệm vui, sáng, thương và mừng như là những “ảnh chụp” vào những giây phút có tính biểu tượng về đời sống của Chúa Giê-su dưới cái nhìn của Đức Mẹ.

Mẹ được chúc phúc giữa cảc người phụ nữ vì Đức Giê-su con của lòng Mẹ được chúc phúc.

thienthan

Tin mừng thứ Ba sau Chúa nhật XXVI thường niên

Ga 1, 47-51

Khi ấy, Chúa Giêsu thấy Nathanael đi tới Mình, thì nói về ông rằng: "Ðây thật là người Israel, nơi ông không có gì gian dối". Nathanaen đáp: "Sao Ngài biết tôi?" Chúa Giêsu trả lời rằng: "Trước khi Philipphê gọi ngươi, lúc ngươi còn ở dưới cây vả, thì Ta đã thấy ngươi". Nathanael thưa lại rằng: "Lạy Thầy, Thầy là Con Thiên Chúa, là Vua Israel".

Chúa Giêsu trả lời: "Vì Ta đã nói với ngươi rằng: Ta đã thấy ngươi dưới cây vả, nên ngươi tin. Ngươi sẽ thấy việc cao trọng hơn thế nữa".

Và Người nói với ông: "Thật, Ta nói thật với các ngươi, các ngươi sẽ thấy trời mở ra, và các thiên thần Chúa lên xuống trên Con Người".

Suy niệm

Hôm nay chúng ta nhận được tin vui tuyệt vời: Chúa Giê-su không chỉ đến với thế giới một mình nhưng cùng với nhiều thiên thần. Không phải trước đó các thiên thần chưa đến với trần thế. (các ngài luôn giúp đỡ chúng ta, cách riêng là các tổng lãnh thiên thần Micaen, Gabriel và Raphael). Nhưng từ khi Đức Mẹ thụ thai và khi Chúa Giê-su sinh ra, sự hiện diện của các thiên thần càng gia tăng. Các thiên thần đang ở đâu? Vậy sao ở đây ta không thấy các ngài? Bởi vì các ngài vô hình và đang ở bên, ở trong tâm lòng chúng ta.