ongoi

Tin mừng Chúa nhật II thường niên - Năm B

Ga 1, 35-42

Khi ấy, Gioan đang đứng với hai người trong nhóm môn đệ của ông nhìn theo Chúa Giêsu đang đi mà nói: "Ðây là Chiên Thiên Chúa". Hai môn đệ nghe ông nói, liền đi theo Chúa Giêsu.

Chúa Giêsu ngoảnh mặt lại, thấy họ đi theo Mình, thì nói với họ: "Các ngươi tìm gì?" Họ thưa với Người: "Rabbi, nghĩa là: thưa Thầy, Thầy ở đâu?"

Người đáp: "Hãy đến mà xem". Họ đã đến và xem chỗ Người ở, và ở lại với Người ngày hôm ấy, lúc đó độ chừng giờ thứ mười.

Anrê, em ông Simon Phêrô, (là) một trong hai người đã nghe Gioan nói và đã đi theo Chúa Giêsu. Ông gặp Simon anh mình trước hết và nói với anh: "Chúng tôi đã gặp Ðấng Messia, nghĩa là Ðấng Kitô". Và ông dẫn anh mình tới Chúa Giêsu.

Chúa Giêsu nhìn Simon và nói: "Ngươi là Simon, con ông Gioan, ngươi sẽ được gọi là Kêpha, nghĩa là Ðá".

Suy niệm

Gặp gỡ Đức Ki-tô biến đổi cuộc đời mình, gặp gỡ Đức Ki-tô đón nhận ơn tái sinh, gặp gỡ Đức Ki-tô chân thành mình gặp mình, gặp gỡ Đức Ki-tô nảy sinh tình đệ huynh…Kính thưa…lời bài hát gặp gỡ Đức Ki-tô mà chúng ta vừa nghe rất quen thuộc vì ai trong chúng ta đã hơn một lần nghe và hát lên lời ca ý nghĩa đó. Tâm tình này thật thích hợp cho việc lắng nghe, suy niệm và đem ra thực hành Lời Chúa mà các bài đọc kinh thánh hôm nay gợi mở cho chúng ta.

Quả vậy, qua các bài đọc kinh thánh, ta thấy lời mời gọi của Chúa, sự đáp trả của người được gọi, ở với Chúa trong tình yêu và ra đi giới thiệu Chúa cho người khác là một chuỗi những diễn tiến của hành trình ơn gọi nơi những người tin. Nói tới ơn gọi ki-tô hữu, là nói tới một cuộc gặp gỡ thân tình giữa người được gọi với Đức Ki-tô, Đấng đã đến và đang hiện diện giữa chúng ta.

Trước hết cuộc gặp gỡ nào mà không được gợi ý, không được đề nghị của người muốn gặp. Thiên Chúa là tình yêu nên Ngài luôn đi bước trước để mời gọi con người. Lời mời gọi của Chúa có nhiều thể, nhiều cách với các mức độ khác nhau. Đối với ngôn sứ Samuel trong bài đọc I, thiên hướng và ước nguyện của người mẹ muốn dâng Samuel để tạ ơn Chúa như là khởi điểm của hành trình ơn gọi, để từ đó Chúa mở lời cho Samuel nhẹ nhàng trong giấc ngủ, qua một trung gian là thầy cả Hêli. Còn đối với An-rê và Gioan thì khởi đi từ con tim khát khao đi tìm lý tưởng, hai ông đã được Gioan Tẩy giả làm trung gian giới thiệu cho Đức Giê-su.

Tiếp đến cuộc gặp gỡ cần phải có sự đồng ý của người được mời. Sự đáp trả này đòi hỏi người ta phải gỡ bỏ các hàng rào an toàn để ra khỏi mình mà đón nhận người khác, chính vì thế tiếng gọi của Chúa sẽ tăng dần theo cường độ để ta có thời gian mà trả lời Ngài mỗi lúc một rõ nét và mãnh liệt hơn. Samuel đã đáp lại sau ba lần Chúa gọi. Còn An-rê và Gioan với lời mời gọi tha thiết của Đức Giê-su, đã đến chỗ Ngài ở như một sự biến đổi để hai ông dứt bỏ những níu kéo của cuộc sống quen thuộc mà bước vào một hành trình mới.

Lời mời và đồng ý cho cuộc gặp gỡ tiếp tục sẽ đưa hai người đến với nhau, nói chuyện với nhau, chia sẻ và hiểu nhau hơn để rồi từ đó tình bạn và tình yêu được thiết lập. Chúa mời gọi riêng biệt mỗi chúng ta để với sự đáp trả, ta sống thân mật với Chúa và làm theo những gì mà Ngài đề nghị để được tham dự sâu sắc hơn vào sự sống của Chúa. Một cuộc gặp gỡ thực sự với Đức Ki-tô sẽ biến đổi ta, tái sinh ta, làm cho ta tìm thấy chính mình và mở ra sống tình huynh đệ và hiệp nhất với anh em. Samuel sau khi tiếp xúc thân mật với Chúa đã hoàn toàn dâng hiến cho Chúa. Còn An-rê và Gioan chỉ sau một buổi chiều gặp gỡ thân mật với Chúa, đã gắn bó và đi theo Chúa cho đến trọn đời.

Như thế kính thưa…cuối cùng thì cuộc gặp gỡ thân mật nào mà không nên duyên như lời của một thi rằng: cái phút ban đầu lưu luyến ấy, nghìn năm hồ dễ đã mau quên. Vâng, người ta quên sao được người mình gặp đã làm cho mình lưu luyến. Tình yêu có sức biến đổi và thôi thúc người yêu nên giống người mình yêu và chứng mình tình yêu đó bằng hành động. Như dòng sông tuôn chảy không ngừng, tâm hồn đầy tràn tình yêu sẽ cất lên lời ca ngợi Thiên Chúa và đem tình yêu của Ngài đến cho tha nhân. Chính An-rê trong bài Tin mừng cho thấy sau khi gặp Chúa Giê-su đã mau mắn đi tìm em mình là Phêrô để giới thiệu với Chúa. Và cả cuộc đời mình, An-rê đã làm chứng cho tình yêu của mình với Chúa cho đến nỗi sẵn sàng đổ mình máu ra để chứng mình tình yêu đối với Ngài.

Kính thưa…Dù không có gặp được Chúa cách nhãn tiền trong xác thể như An-rê, Gioan và Phêrô nhưng chúng ta hôm nay vẫn có thể gặp gỡ Ngài một cách thiêng liêng trong đức tin như gặp một người Bạn, một người Anh, một người Thầy và trên tất cả là một Đấng Cứu độ. Lời mời gọi của Ngài vẫn vang lên lúc nhẹ nhàng lúc mãnh liệt tha thiết qua Lời Chúa mỗi ngày, qua các bí tích mà chúng ta lãnh nhận, qua những giây phút cầu nguyện bên Chúa, và qua biết bao những biến cố vui buồn trong cuộc sống của Chúa ta.

Tóm lại, hành trình đức tin là một hành trình của một cuộc gặp gỡ để sống thân tình với Chúa để biến đổi và làm chứng cho tình yêu.

Nhà văn hào Pháp có tên là Paul Claudel sinh thời vào cuối thế kỷ XIX tới nửa đầu thế kỷ XX đã kinh nghiệm về cuộc gặp gỡ kỳ diệu trong cuộc đời ông khi vào một buổi chiều kia rảnh rỗi, ông rảo bước dạo chơi và tình cờ đi ngang một nhà thờ. Từ trong nhà thờ vang ra tiếng hát thánh ca thanh thoát, siêu phàm. Tiếng Thánh ca ấy đã thu hút ông buớc vào. Ông cảm xúc và ở lại cho đến hết buổi lễ. Và từ chiều hôm đó trở đi, Paul Claudel đã trở thành một tín hữu sốt sắng kiên trì trong Đức Tin. Ông viết nhiều quyển sách truyền bá Đức tin và ca tụng Thiên Chúa, ca tụng Đức Mẹ.

Mọi sự bắt đầu cuộc đời Paul Claudel vào một buổi chiều đáng nhớ để rồi Claudel bước vào một đời sống mới, một hành trình mới để sống chứng tá của niềm tin.

Kính thưa… Trong tuần này, chúng ta cầu nguyện cho sự hiệp nhất các ki tô hữu. Cầu nguyện cho sự hiệp nhất không chỉ là là đi tìm sự thỏa hiệp giữa người công giáo, chính thống giáo, hay tin lành nhưng điều quan trọng là tất cả mọi người tin vào Đức Ki-tô gặp gỡ Chúa trong cầu nguyện để lắng nghe lời mời gọi của Ngài. Chính lúc mà những người tin quây quần bên Chúa là lúc mọi người đang xây dựng sự hiệp nhất các ki-tô hữu. Đó cũng là lý do mà tuần cầu nguyện cho sự hiệp nhất hằng năm trong Giáo Hội nhằm vào dịp lễ thánh Phaolô tông đồ trở lại.

Trong khi cầu nguyện chung với nhau cho sự hiệp nhất cụ thể trong thánh lễ chúa nhật hôm nay, chúng ta học được bài học hữu ích đó là gặp được Chúa, gặp gỡ nhau để nhận ra được những người xung quanh là anh chị em cùng một cha chung trên trời.

Suốt tuần lễ này, chúng ta sẽ cầu nguyện để cộng đoàn giáo xứ cũng như mỗi gia đình sống tình yêu thương và hiệp nhất với nhau mỗi ngày một hơn. Và như thế, cũng như thánh An-rê trong bài Tin mừng, mỗi chúng ta cũng có thể nói với người khác rằng: chúng tôi đã thấy và đã gặp Đức Ki-tô, Đấng mà chúng tôi tìm kiếm, để rồi cùng dâng lên lời nguyện xin của chúng ta: lạy Chúa, tạ ơn Chúa đã mời gọi chúng con để chúng con gặp gỡ Chúa và tin theo Chúa. Xin cho mỗi chúng con là đôi tay, là tiếng nói, là trái tim của Chúa để chúng con biết nhiệt thành trở nên những người giới thiệu Chúa cho anh chị em xung quanh chúng con. Amen.

Chuachiupheprua

Tin mừng Chúa Nhật Chúa Giê-su chịu phép rửa

Mc 1, 6b-11

Khi ấy, Gioan rao giảng rằng: "Có Ðấng đến sau tôi, nhưng quyền lực hơn tôi, tôi không xứng đáng cúi xuống cởi dây giày cho Người. Phần tôi, tôi đã rửa anh em trong nước, nhưng Người, Người sẽ rửa anh em trong Thánh Thần."

Và đã xảy ra là trong những ngày đó, Chúa Giêsu từ Nadarét xứ Galilêa đến và chịu phép rửa bởi Gioan ở sông Giođan. Khi vừa lên khỏi nước, Người liền thấy trời mở ra, thấy Thánh Thần như chim bồ câu ngự xuống trên mình. Và có tiếng từ trời phán: "Con là Con yêu dấu của Cha, Con đẹp lòng Cha".

Suy niệm

Chúa nhật tuần trước, chúng ta mừng lễ Hiển Linh, lễ Chúa Giê-su tỏ mình cho dân ngoại qua hình ảnh của ba nhà đạo sỹ tới Bêlem. Hôm nay, qua biến cố chịu phép rửa tại sông Giordan, ngài tiếp tục tỏ mình ra không phải cho lương dân nhưng là cho Gioan tẩy giả và những người đang đi theo lời mời gọi của vị ngôn sứ.

Sự tỏ mình này được biểu lộ qua việc Chúa Cha công nhận Đức Giê-su là con yêu dấu của ngài, tức là Thiên Chúa tuyển chọn Ngài làm Messia, Đấng cứu thế.

Hôm nay, chúng ta cùng suy gẫm về sự tuyển chọn cao trọng này của Đức Giê-su để rồi áp dụng vào ơn gọi tuyển chọn của mỗi người chúng ta.

Trước hết, trong bài đọc thứ nhất, ngôn sứ Isaia đã được Thiên Chúa vén mở một cách rõ ràng sự tuyển chọn Người tôi trung của Ngài. Đây là Người được Thiên Chúa yêu mến vì luôn trung thành với Thiên Chúa để hòan thành sứ vụ Cứu Độ của Ngài. Cách thức chu toàn sứ vụ Thiên Chúa trao cũng rất đặc biệt và khác hẳn với cách thức của con người: không ‘đao to búa lớn” không lớn tiếng, không thiên vị ai; không dùng bạo lực để tiêu diệt nhưng dùng tình thương để chinh phục; không yếu hèn để chịu khuất phục, nhưng trung thành để thiết lập công lý bằng sự thật.

Còn trong bài đọc II cho thấy hình ảnh Người tôi trung của Thiên Chúa được tiên tri loan báo đã trở nên hiện thực nơi Đức Ki-tô, người được tuyển chọn. Thánh Phêrô mời gọi các tín hữu nhìn lại cuộc đời của Đức Kitô để học hỏi cách chu tòan sứ vụ của Ngài trong Kế-họach Cứu Độ của Thiên Chúa: Đi tới đâu là Người thi ân giáng phúc tới đó, và chữa lành mọi kẻ bị ma quỷ kiềm chế, bởi vì Thiên Chúa ở với Người.

Những phẩm chất của Đức Ki-tô, đấng được Thiên Chúa tuyển chọn mà hai bài đọc kinh thánh cho biết giúp chúng ta hiểu rõ hơn biến cố Đức Giê-su chịu phép rửa tại sông Giordan mà bài Tin mừng hôm nay thuật lại cho chúng ta. Thánh Marcô đã tường thuật biến cố này như là một nghi lễ tấn phong: đó là đang khi thánh Gioan tẩy giả dìm Đức Giê-su trong dòng nước sông Giordan thì ở phía trên trời mở ra, có Chúa Thánh Thần lấy hình chim bồ câu đáp xuống, và có tiếng Chúa Cha từ trời cao long trọng tuyên bố: con là con yếu dấu của Cha, con đẹp lòng Cha. Nếu như theo quan niệm của người Do thái khi một vị vua trong ngày tấn phong được trở thành con Thiên Chúa, tức là Thiên Tử, thì lời của Chúa Cha công nhận Đức Giê-su làm con yêu dấu của Ngài là một sự tấn phong Ngài làm Messia, Đấng Cứu Thế và Ngài đã chu toàn trọn vẹn sứ mạng cao quý này.

Việc tuyển chọn của Đức Giê-su qua biến cố lãnh nhận phép rửa ở sông Giordan được coi như là một thời điểm quyết định cho cuộc đời của Chúa Giê-su, bởi vì trước đó Ngài đã sống một cuộc sống thầm lặng trong vai trò của một bác thợ mộc suốt 30 năm tại làng quê Nagiaret. Nhưng khi nhận lãnh phép rửa, Ngài nhận được sự tuyển chọn từ trời cao mời gọi Ngài bước vào sứ mạng mà Ngài sẽ thực hiện. Một sự biến đổi trong cuộc đời ngài bắt đầu từ đó. Ngài từ bỏ nếp sống cũ, bắt đầu cuộc sống mới qua việc chuyên lo rao giảng Tin mừng và thi hành quyền năng cứu giúp con người.

Mỗi chúng ta cũng đều lãnh nhận phép rửa, người thì từ tấm bé, người thì lúc trưởng thành, nhưng cùng chung một ơn gọi, một sự tuyển chọn là trở nên con cái của Thiên Chúa, được tháp nhập vào thân thể màu nhiệm Đức Ki-tô, được mời gọi thực thi sứ mạng của người tín hữu là xây dựng Giáo hội ngày càng lớn mạnh qua sự tăng trưởng của chính bản thân mình .

Cách cụ thể là mỗi chúng ta một lần nữa được mời gọi nhớ lại phép rửa mà chúng ta đã lãnh nhận để làm mới lại sự tuyển chọn mà Thiên Chúa trao ban bằng cách trở nên những người con yếu dấu của Chúa bằng một đời sống chứng tá, đem tình yêu của Chúa đến cho mọi người, đặc biệt là những người cùng khổ, những người bị bỏ rơi, bị khinh miệt như mục sư Martin Luther King, một nhà hoạt động vì nhân quyền nổi tiếng nước Mỹ đã nói: “hãy yêu thương mọi người đừng vì thiện cảm; cũng không vì cách sống của họ dễ mến, dễ thương. Nhưng vì chính Thiên Chúa ở trong họ”.

Điều này thật khó vì thực tế ta thường yêu thương những người dễ mến dễ thương, nhưng ta có thể yêu thương được cả những người mà mình không có thiện cảm hay không dễ thương dễ mến nếu chúng ta luôn biết cảm nghiệm được chứng từ của Martin Luther qua chính cuộc đời của ông, đó là biết nhận ra “ chính Thiên Chúa ở trong họ” .

Hơn tất cả, mẫu gương của Chúa Giê-su hôm nay đang thôi thúc chúng ta diễn tả lòng thương xót Chúa, vì chính Chúa đã xếp hàng chung với những kẻ khốn khổ để chờ được Gioan làm phép rửa. Chính Chúa đã quên thân phận mình để hòa mình với những con người khốn khổ. Chính Chúa đã không tách riêng ra, không đứng bên lề, không chờ những thân phận yếu đuối và tội lỗi đến với mình mà đích thân tìm đến với họ và ở giữa họ. Chính vì lẽ đó mà Chúa Cha đã tuyên phong Ngài: Đây là con yêu dấu đẹp lòng Cha mọi đàng.

Lạy Chúa Giê-su Ki-tô, Chúa đã hạ mình để đồng hành với thân phận mỏng dòn, yếu đuối và tội lỗi của chúng con, xin cho chúng con cũng biết đem tình yêu cao cả của Chúa đến cho anh chị em xung quanh chúng con. Amen.

 

thanhgia

Tin mừng Chúa nhật kính Thánh Gia Thất

Lc 2, 22-40

Khi ấy, đủ ngày thanh tẩy theo luật Môsê, cha mẹ Chúa Giêsu liền đem Người lên Giêrusalem để hiến dâng cho Chúa, như đã chép trong Lề luật Chúa rằng: "Mọi con trai đầu lòng sẽ được gọi là người thánh thuộc về Chúa". Và cũng để dâng lễ vật cho Chúa, như có nói trong Luật Chúa, là một đôi chim gáy hay một cặp bồ câu con.

Và đây ở Giêrusalem có một người tên là Simêon, là người công chính, kính sợ Thiên Chúa, và đang đợi chờ niềm ủi an của Israel. Thánh Thần cũng ở trong ông. Ông đã được Thánh Thần trả lời rằng: Ông sẽ không chết trước khi thấy Ðấng Kitô của Chúa. Ðược Thánh Thần thúc giục, ông vào đền thờ ngay lúc cha mẹ trẻ Giêsu đưa Người đến để thi hành cho Người những tục lệ của Lề luật. Ông bồng Người trên cánh tay mình, và chúc tụng Thiên Chúa rằng:

"Lạy Chúa, bây giờ, Chúa để cho tôi tớ Chúa đi bình an theo như lời Chúa, vì chính mắt con đã thấy ơn cứu độ mà Chúa đã sắm sẵn trước mặt muôn dân, là ánh sáng chiếu soi các lương dân, và vinh quang của Israel dân Chúa".

Cha mẹ Người đều kinh ngạc về những điều đã nói về Người. Simêon chúc lành cho hai ông bà và nói với Maria mẹ Người rằng: "Ðây trẻ này được đặt lên, khiến cho nhiều người trong Israel phải sụp đổ hay được đứng dậy, và cũng để làm mục tiêu cho người ta chống đối. Về phần bà, một lưỡi gươm sẽ đâm thấu tâm hồn bà để tâm tư nhiều tâm hồn được biểu lộ!"

Lúc ấy, cũng có bà tiên tri Anna, con ông Phanuel, thuộc chi họ Asê, đã cao niên. Mãn thời trinh nữ, bà đã sống với chồng được bảy năm. Rồi thủ tiết cho đến nay đã tám mươi bốn tuổi. Bà không rời khỏi đền thờ, đêm ngày ăn chay cầu nguyện phụng sự Chúa. Chính giờ ấy, bà cũng đến, bà liền chúc tụng Chúa, và nói về trẻ Giêsu cho tất cả những người đang trông chờ ơn cứu chuộc Israel.

Khi hai ông bà hoàn tất mọi điều theo luật Chúa, thì trở lại xứ Galilêa, về thành mình là Nadarét. Và con trẻ lớn lên, thêm mạnh mẽ, đầy khôn ngoan, và ơn nghĩa Thiên Chúa ở cùng Người.

Suy niệm

Theo một phỏng vấn thực hiện nơi các bạn trẻ tuổi từ 18 trở lên, để biết được điều gì thực sự là quan trọng nhất đối với tương lai của họ, thì một phần lớn trả lời là muốn có một nghề nghiệp ổn định và một gia đình hạnh phúc.

Câu trả lời này cho chúng ta thấy rõ một điều là đời sống gia đình ở nhiều nơi bị coi là lỗi thời hay không phù hợp nữa thì nơi các bạn trẻ, họ lại coi gia đình như một gia trị ưu tiên.

Chính vì thế không phải ngẫu nhiên mà Giáo hội mời gọi chúng ta hôm nay trong những ngày sau lễ Giáng sinh này chiêm ngưỡng Gia đình Thánh gia: Chúa Giê-su, Đức Maria và thánh Giuse.

Con Thiên Chúa đã nhập thể làm người, đi vào trong đời sống của một gia đình nhân loại, mạc khải cho chúng ta một điều gì đó về sự vĩ đại của gia đình nhân loại. Thiên Chúa muốn sinh ra và sống trong một gia đình.

Đó chính là Gia đình Nagiarét, mạc khải cho chúng ta rằng sự thánh thiện không dành cho cho các nhà ẩn tu nơi xa mạc, nhưng cũng trở nên hiện thực trong bầu khí yêu thương được biểu lộ trong đời sống thường ngày, đó chính là đời sống gia đình.

Nhưng gia đình lý tưởng trong thực tế rất khó có thể đạt được. Như cộng đoàn biết thì đời sống gia đình không luôn luôn là suôn sẻ, nhất là ngày nay, người cha, người mẹ, các người con, mỗi người đều bị chi phối bởi giờ giấc, công việc, những đụng chạm thường ngày.

Tuy nhiên cần phải tin và xây đắp đời sống gia đình, bởi vì đời sống gia đình được xây dựng mỗi ngày, lúc thăng cũng như lúc trầm, với những cử chỉ đôi khi lặp lại và nhàm chán, với những niềm vui cũng như nhưng nỗi buồn.

Mỗi gia đình đều trải qua những thử thách, những giông tố đôi khi rất khủng khiếp, nhưng chính những lúc như thế nó lại giống như những liều thuốc vác-xin để giúp cho đời sống gia đình có thêm kháng thể mà đứng vững; chính những lúc như thế lại cần gắn chặt và tin vào sức mạnh của tình yêu, để có thể cất giữ gia đình khỏi những mầm mống của sự chia ly.

Và đối với người tín hữu, thì mỗi chúng ta đều tin rằng Đức Ki-tô đã đến để giải phóng tình yêu nhân loại khỏi những ngõ cụt và sức tàn phá của sự xấu.

Trong cộng đoàn giáo xứ chúng ta, không chỉ có những đôi vợ chồng cùng với con cháu đang hiện diện nơi đây, mà còn có nhiều ông bà đang dự lễ chúa nhật hôm nay, đã trải qua những năm tháng sống đời sống hôn nhân gia đình, người thì 1 hoặc 2 năm, nhiều hơn là 10, 20, 25, 40, 50 hay 60 năm. Hôm nay chúng ta dâng lễ Thánh Gia, cũng là để ca ngợi các gia đình đã có những năm tháng sống đời hôn nhân với những thử thách, với niềm vui và hạnh phúc vì đã trung thành cho đến hôm nay. Tất cả cả gia đình này là biểu tượng sống, là những chứng nhân tuyệt vời về sự hiệp thông và hy vọng, là bằng chứng cho sự trung tín vượt thắng những gì là mong manh dễ vỡ của đời sống chung.

Đời sống gia đình là một hành trình dài và không có gì là đặc biệt. Tuy nhiên thì để giúp cho tình yêu trong đời sống gia đình khỏi những sự phai nhạt theo dòng thời gian, thì mỗi gia đình hôm nay cần nhìn lên Gia đình Thánh Gia để học nơi Gia đình thánh này những điều để giúp cho Gia đình nên thánh, đó là trong gia đình, cần biết làm hòa với nhau mỗi khi có những cãi vã và những hiểu lầm, biết chập nhận bất đầu từ bước đầu tiên bởi vì sự hiệp nhất trong gia đình thường dễ thuyết phục và quan trọng hơn là cái tôi của mình bị tổn thương.

Mặc dù có những cẳng thẳng, thất bại, và đổ vỡ không thể tránh được, nhưng đời sống gia đình lại là một nơi được ưu tiên cho những thăng tiến, một nơi để học được bài học của sự cho đi và tình liên đới. Đời sống gia đình là trường học đầu tiên của việc đón tiếp nhau, của lòng bao dung và sự chia sẻ.

Như Đức Thánh Giáo Hoàng Gioan Phao lô II đã dạy, thì Gia đình chính là “ Giáo Hội tại gia”, nơi đó, mỗi người có thể có được kinh nghiệm của Thiên Chúa hiện diện, và biết hướng tới một gia đình rộng lớn hơn đó chính là Gia đình Giáo Hội của Đức Ki-tô.

Vậy ước gì trong ngày hôm nay, ngày lễ kính Thánh Gia: Chúa Giê-su, Đức Maria, và Thánh Giuse, ngày mà các gia đình trong tổng giáo phận, cách riêng là giáo xứ chính tòa sống tình hiệp thông trong các gia đình đều cảm nhận được sự hiệp thông của mỗi gia đình công giáo đối với Thiên Chúa, để làm cho gia đình mình luôn biết hướng về gia đình mẫu gương cho các gia đình là gia đình thánh gia, và có thể khám phá được rằng gia đình thánh này có được sự tuyệt vời như thế là do bởi gia đình thánh gia luôn biết để cho tinh yêu của Thiên Chúa hiển trị. Amen.

bavua

Tin mừng Chúa nhật Hiển Linh

Mt 2, 1-12

Khi Chúa Giêsu sinh hạ tại Bêlem thuộc xứ Giuđa, trong đời vua Hêrôđê, có mấy nhà đạo sĩ từ Ðông phương tìm đến Giêrusalem. Các ông nói: "Vua người Do-thái mới sinh ra hiện đang ở đâu? Chúng tôi đã nhận thấy ngôi sao của Người ở Ðông phương, và chúng tôi đến để triều bái Người". Nghe nói thế, vua Hêrôđê bối rối, và tất cả Giêrusalem cùng với nhà vua. Vua đã triệu tập tất cả các đại giáo trưởng và luật sĩ trong dân, và hỏi họ cho biết nơi mà Ðức Kitô sinh hạ.

Họ tâu nhà vua rằng: "Tại Bêlem thuộc xứ Giuđa, vì đó là lời do Ðấng Tiên tri đã chép: Cả ngươi nữa, hỡi Bêlem, đất Giuđa, không lẽ gì ngươi bé nhỏ hơn hết trong các thành trì của Giuđa, vì tự nơi ngươi sẽ xuất hiện một thủ lãnh, Người đó sẽ chăn nuôi Israel dân tộc của Ta".

Bấy giờ Hêrôđê ngầm triệu tập mấy nhà đạo sĩ tới, cặn kẽ hỏi han họ về thời giờ ngôi sao đã hiện ra. Rồi vua đã phái họ đi Bêlem và dặn rằng: "Các khanh hãy đi điều tra cẩn thận về Hài Nhi, rồi khi đã gặp thấy, hãy báo tin lại cho Trẫm, để cả Trẫm cũng đến triều bái Người".

Nghe nhà vua nói, họ lên đường. Và kìa ngôi sao họ xem thấy ở Ðông phương, lại đi trước họ, mãi cho tới nơi và đậu lại trên chỗ Hài Nhi ở. Lúc nhìn thấy ngôi sao, họ hết sức vui mừng. Và khi tiến vào nhà, họ đã gặp thấy Hài Nhi và Bà Maria Mẹ Người, và họ đã quỳ gối xuống sụp lạy Người. Rồi, mở kho tàng ra, họ đã dâng tiến Người lễ vật: vàng, nhũ hương và mộc dược.

Và khi nhận được lời mộng báo đừng trở lại với Hêrôđê, họ đã qua đường khác trở về xứ sở mình.

Suy niệm

Chúa nhật hôm nay, khi chiêm ngắm hang đá, người ta thấy xuất hiện ba vị vua da trắng, da vàng, và da đen đang quỳ phủ phục tôn thờ hài nhi Giê-su, nhưng nhiều người không hiểu được ý nghĩa và sẽ đặt câu hỏi tại sao lại xuất hiện ba vị vua này tại các hang đá ? Từ ngữ « Hiển Linh » vén mở cho ta thấy ý nghĩa của sự xuất hiện này, đó là việc Thiên Chúa vô cùng lớn lao đã tỏ mình ra cho muôn dân qua một hài nhi bé nhỏ là Đức Giê-su Hài Đồng. Ba vị Vua với các màu da khác nhau đại diện cho các dân tộc đã được đón nhận ơn cứu độ.

Từ ý nghĩa của ngày lễ đưa chúng ta đi vào một cuộc khám phá về sự tỏ hiện của Thiên Chúa qua suốt chiều dài của lịch sử của dân Israel và hôm nay Thiên Chúa vẫn tiếp tục tỏ mình ra cho tất cả mọi hạng người trên toàn thế giới.

Trước hết phụng vụ hôm nay cho chúng ta đọc đoạn sách của ngôn sứ Isaia, để thấy được sự tỏ hiện của Thiên Chúa đối với dân Israel trong dòng lịch sử cứu độ. Trong bối cảnh dân Chúa đang sống trong chốn lưu dày, ngôn sứ Isaia đã vẽ lên ước mơ của ngày hồi hương. Viễn cảnh mô tả cả trái đất đang ngập chìm trong tăm tối thì Giêrusalem lại bừng sáng, vì có Chúa là Ánh sáng đang ngự ở đó. Bởi thế, muôn dân từ khắp nơi sẽ tuốn về ánh sáng của Giêrusalem. Và thực tế là viễn cảnh tỏ hiện này của Thiên Chúa đã nên trọn vẹn khi Đấng cứu thế giáng sinh tại Bê-lem.

Đức Giêsu. Ngài chính là Ánh sáng đến trần gian, là một Giêrusalem mới để lối cuốn mọi người mọi nơi đến với Ngài. Và bài Tin mừng do thánh Matthêu thuật lại đã cho thấy điều đó. Các "đạo sĩ" là những nhà trí thức ở vùng Babylon phía Đông xứ Palestine. Do niềm tin rằng ngôi sao lạ là điềm báo một Đấng cứu tinh đã sinh ra, họ đã đi theo ánh sao và tìm đến với Hài nhi Giêsu. Như thế, qua ánh sao lạ, Chúa Hài nhi đã tỏ mình ra cho đại diện lương dân, đang khi các nhà trí thức do thái ở Giêrusalem dù thông thạo Thánh Kinh nhưng đã không nhận ra Chúa.

Hơn hai nghìn năm qua sau biến cố Thiên Chúa tỏ mình ra cho ba vị Vua qua ánh sao lạ nhắc nhở cho mỗi người chúng ta về hành trình đức tin như một ân ban đến từ Thiên Chúa. Ánh sao xuất hiện tựa như là một lời mời gọi mà Chúa gửi đến cho mỗi con người để giúp họ định hướng và tiến tới để đạt được cùng đích cho đời người.

Tuy nhiên, hành trình của ba vị Vua trên đường tìm về Bê-lem đòi hỏi sự cố gắng và kiên trì với tất cả lòng nhiệt tâm, trước hết các ngài khi nhận ra ánh sao đã cất bước lên đường, một quyết định chắc chắn nhưng cũng đầy phưu lưu mạo hiểm. Thế rồi đang khi trên đường đi, ánh sáo lúc ẩn lúc hiện làm cho các ngài nhiều lúc bối rối, không biết đi đâu và về đâu. Ngay cả khi đến Giê-ru-sa-lem, họ cũng cũng thấy bế tắc vì cả vua Hêrôđê cũng không hề biết Đấng cứu thế mới sinh tại Bêlem. Thế nhưng, niềm tin của các ngài được củng cố vì ánh sao tiếp tục xuất hiện và các Ngài đã gặp được Hài nhi Giê-su để tôn thờ.

Hành trình của các vị Vua minh họa cho hành trình của mọi kẻ tin : hành trình đức tin như ánh sao lạ mời gọi người ta từ bỏ nếp sống đã quen để dấn thân đi tìm một cái gì đó cao hơn, xa hơn, tốt đẹp hơn. Tiếp theo là những bước thăng trầm trong cuộc hành trình, có khi con đường rất bằng phẳng êm ái, có khi lại quanh co gồ ghề, có lúc ánh sao sáng tỏ trên bầu trời, có lúc nó vụt biến mất. Điều quan trọng là như các vị Vua, khi ta không nản lòng mà cứ kiên trì dấn bước thì cuối cùng ta sẽ gặp được Chúa.

Như đã nói ở trên sự tỏ hiện của Thiên Chúa không chỉ dừng lại nơi ba vị vua, hay nơi các tông đồ, hay dừng lại ở một thời điểm nào đó nhưng vẫn tiếp tục ngay tại hôm nay. Cụ thể các lớp giáo lý dự tòng tại các giáo xứ, cách riêng tại giáo xứ…đã cho thấy ánh sao của Chúa vẫn đang tiếp tục tỏ hiện nơi các tâm hồn trẻ khao khát đi tìm chân lý, ban đầu có thể khởi đi buổi đi chơi đêm Noel, tham quan các nhà thờ và hang đá, lắng nghe các bài thánh ca, hay sự tìm kiếm này khơi nguồn từ những người bạn công giáo…tựu chung lại có nhiều ánh sao mà Chúa dùng để soi sáng những tâm hồn thiện tâm hôm nay, chính vì thế mà tất cả chúng ta được mời gọi trở nên ánh sao của Chúa, nhưng làm sao để là ánh sao luôn sáng tỏ trong hoàn cảnh sống của mỗi người chúng ta?

Xin chia sẻ với cộng đoàn câu chuyện và một bạn trẻ người Anh có tên là Jones để là chứng từ về ánh sao dẫn đường niềm tin.

Jones gia nhập không lực Hoàng gia và được huấn luyện trong một trại lính cùng với 30 binh sĩ khác. Ngay đêm đầu tiên, anh đã phải cân nhắc về một quyết định : "Có nên quì gối đọc kinh như thói quen ở nhà không ?" Ban đầu anh cảm thấy hơi ngượng, nhưng rồi anh tự nhủ : "Chẳng lẽ mình phải thay đổi cách sống vì sợ kẻ khác dòm ngó sao ?"

Anh liền quyết định cứ quì gối đọc kinh như thói quen. Khi vừa làm dấu kết thúc buổi cầu nguyện, mọi người mới biết anh là người Công giáo. Hơn nữa, anh lại là người Công giáo duy nhất trong trại lính. Tuy nhiên, anh vẫn quì gối cầu nguyện hàng đêm, và sau đó thường dẫn đến những cuộc tranh cãi hàng giờ về đức tin giữa anh và các bạn.

Cuối khóa huấn luyện có người đến nói với anh :

- Anh là người Kitô hữu tốt nhất mà tôi gặp.

Anh liền đáp lại :

- Cám ơn bạn, tôi không nghĩ mình là Kitô hữu tốt nhất đâu. Có thể tôi là người Công giáo dám công khai biểu lộ đức tin.

Kính thưa…Jones thực sự là ánh sáng đức tin đã tỏa sáng ngay trong hoàn cảnh sống của mình. Jones đã là “ánh sáng thế gian" như lời Đức Giê-su mời gọi (x. Mt.5,14-16). Đọc xong câu chuyện về Jones, tôi đã chợt nhớ ngay tới lời bài hát “Làm dấu” của Lê Đức Hùng mà hơn một lần tôi đã nghe để tự vấn lương tâm mình: “Bao lần con quên Chúa khi vô ý hay khi thờ ơ...Bao phen con ngại ngần lúc làm dấu tuyên xưng niềm tin...Đã có lúc yếu hèn không làm Dấu giữa đời...

Vâng kính thưa…Chứng từ của bạn trẻ Jones và tâm tình của bài hát “ làm dấu” như một lời nhắc nhở mỗi người chúng ta hãy ý thức về ơn ban cao quý là đức tin mà Thiên Chúa ban tặng cho mình để rồi quyết tâm biến đổi đời mình mỗi ngày để trở nên ánh sao sáng của niềm tin yêu và hy vọng giữa lòng đời hôm nay.

Lạy Chúa, xin giúp chúng con nhận ra những ánh sao Chúa gởi đến trong cuộc đời chúng con. Xin biến chúng con thành những ánh sao ngày càng rực sáng lan tỏa khắp thế giới. Amen.

noel

Tin mừng Chúa nhật IV mùa vọng - Năm B

Lc 1, 26-38

Khi ấy, thiên thần Gabriel được Chúa sai đến một thành xứ Galilêa, tên là Nadarét, đến với một trinh nữ đã đính hôn với một người tên là Giuse, thuộc chi họ Ðavít, trinh nữ ấy tên là Maria.

Thiên thần vào nhà trinh nữ và chào rằng: "Kính chào trinh nữ đầy ơn phước, Thiên Chúa ở cùng trinh nữ". Nghe lời đó, trinh nữ bối rối và tự hỏi lời chào đó có ý nghĩa gì.

Thiên thần liền thưa: "Maria đừng sợ, vì đã được ơn nghĩa với Chúa. Này trinh nữ sẽ thụ thai, hạ sinh một con trai và đặt tên là Giêsu. Người sẽ nên cao trọng và được gọi là Con Ðấng Tối Cao. Thiên Chúa sẽ ban cho Người ngôi báu Ðavít tổ phụ Người. Người sẽ cai trị đời đời trong nhà Giacóp, và triều đại Người sẽ vô tận".

Nhưng Maria thưa với thiên thần: "Việc đó xảy đến thế nào được, vì tôi không biết đến người nam?"

Thiên thần thưa: "Chúa Thánh Thần sẽ đến với trinh nữ và uy quyền Ðấng Tối Cao sẽ bao trùm trinh nữ. Vì thế, Ðấng trinh nữ sinh ra sẽ là Ðấng Thánh và được gọi là Con Thiên Chúa. Và này, Isave chị họ trinh nữ cũng đã thụ thai con trai trong lúc tuổi già và nay đã mang thai được sáu tháng, người mà thiên hạ gọi là son sẻ; vì không có việc gì mà Chúa không làm được".

Maria liền thưa: "Này tôi là tôi tớ Chúa, tôi xin vâng như lời Thiên thần truyền". Và thiên thần cáo biệt trinh nữ.

Suy niệm

Chỉ còn vài ngày nữa là chúng ta đón mừng đại lễ Giáng sinh. Càng tới gần ngày đại lễ, mỗi chúng ta lại càng cảm nghiệm được rõ nét hơn về sự nối kết giữa Thiên Chúa và toàn nhân loại qua bầu khí tưng bừng niềm vui ở mọi ngóc ngách của cuộc sống. Quả vậy, hai chữ Noel đã nói lên một điều gì đó vì nó có nghĩa là “Thiên Chúa đang ở cùng chúng ta”.

Thật vậy, dưới ánh sáng của bài Tin mừng, chúng ta nhận ra nơi Đức Giê-su sự cư ngụ của Thiên Chúa trong lòng thế giới. Đức Giê-su chính là Đền thờ, là ngôi nhà của Thiên Chúa, qua Ngài vương quyền của Thiên Chúa hiển trị đời đời. Ngôi Đền thờ mà vua Đavít muốn xây cho Chúa chỉ là một sự loan báo trước và nơi Đức Giê-su, công trình này đã được thực hiện.

Biến cố truyền tin mà bài Phúc âm vừa tường thuật cho chúng ta đã cho thấy Đức Giêsu bước vào chương trình này của Thiên Chúa Cha khi nhập thể trong lòng Đức Trinh nữ Maria sau lời xin vâng của Đức Mẹ. Và chính Thiên sứ Gabriel đã xác nhận với Đức Maria biết về dòng dõi trường tồn nay: "Thiên Chúa sẽ ban cho Ngài ngai báu Đavít tổ phụ Ngài… và triều đại Ngài sẽ vô tận".

Đây quả là việc phi thường đã được thánh Phaolô sau khi suy gẫm về mầu nhiệm cứu độ đã thốt lên: đó là điều được Thiên Chúa dấu kín từ đời đời nhưng nay nhờ Đức Ki-tô mà được tỏ bày cho muôn dân.

Hai nhân vật được các bài đọc kinh thánh giới thiệu hôm nay là Vua Đavít và Đức Maria đã giống nhau ở một điểm son đó là muốn làm cho Chúa những gì là tốt đẹp nhất, nhưng cuối cùng điều tốt đẹp ấy không phải là do hai vị làm cho Chúa mà là hai vị đón nhận việc Chúa làm cho mình, đón nhận chương trình mà Thiên Chúa muốn thực hiện cho toàn nhân loại qua chính cuộc đời của mình.

Câu chuyện về vua Đavít và Đức Maria gửi đến cho mỗi chúng ta một kinh nghiệm sâu xa: đó là kinh nghiệm về tình yêu của Thiên Chúa. Ngài luôn luôn yêu mến những tâm hồn thành tâm thiện ý và những gì Ngài gửi đến cho họ đôi khi vượt quá dự tính. Và sự vâng phục của những tâm hồn khiêm nhu sẽ là cầu nối để họ tham dự vào chương trình của Chúa và được nâng lên đến tầm mức kết quả không ngờ.

Những ngày gần tới lễ Giáng sinh mời gọi chúng ta suy niệm sâu xa hơn về mầu nhiệm nhập thể để cảm nghiệm được chương trình của Thiên Chúa, chương trình mà thánh giáo phụ Gregorio đã thốt lên khi suy tư về mầu nhiệm Con Thiên Chúa xuống thế làm người: đó là “Thiên Chúa làm người để con người trở thành Thiên Chúa”. Khi thốt lên lời này, thánh nhân không có ý nói lời phạm thượng hay kiêu ngạo đối với Chúa nhưng đó là câu chuyện thật của những con người biết hoán cải, biển đổi và làm đảo lộn đời sống khi chính họ được Chúa kêu mời. Quả vậy cuộc đời của Đức Maria đã đảo lộn sau khi thưa hai tiếng “xin vâng”, Mẹ đã trở thành Mẹ Thiên Chúa, điều mà Mẹ không bao giờ nghĩ tới.

Ước gì những ngày mừng lễ Giáng sinh là dịp thuận tiện đưa mỗi chúng ta bước vào một trang sử mới theo như chương trình mà Chúa muốn thực hiện trong đời mình qua một đời sống thực sự thành tâm hoán cải và biến đổi của mỗi chúng ta. Amen.

Bài Mới Nhất

Sunday, 17 January 2021 09:11

Tin mừng Chúa nhật II thường niên - Năm B Ga 1, 35-42 Khi ấy, Gioan đang đứng với hai người trong nhóm môn đệ của ông nhìn theo Chúa Giêsu đang đi mà nói: "Ðây là Chiên Thiên Chúa". Hai môn đệ...

Saturday, 09 January 2021 20:46

Tin mừng Chúa Nhật Chúa Giê-su chịu phép rửa Mc 1, 6b-11 Khi ấy, Gioan rao giảng rằng: "Có Ðấng đến sau tôi, nhưng quyền lực hơn tôi, tôi không xứng đáng cúi xuống cởi dây giày cho Người. Phần...