Dân này thờ kính Ta bằng môi miệng

Đọc tin mừng theo Thánh Mác-cô, chúng ta thấy thánh sử nêu lên 12 cuộc tranh luận giữa Chúa Giê-su và những người lãnh đạo tôn giáo thời đó. Hôm nay, thánh Mác cô thuật lại cuộc tranh luận liên quan tới truyền thống người Pharisêu. Đó là việc các biệt phái và luật sỹ chất vấn Chúa Giê-su: “Sao các môn đệ của ông không theo truyền thống của tiền nhân, cứ để tay ô uế mà dùng bữa? “

Chúa Giê-su tôn trọng truyền thống tiền nhân, với điều kiện là nó phải sống động, thực tiễn và giúp cho việc thăng tiến đời sống con người. Truyền thống phải giải phóng con người và giúp cho con người sống tốt hơn, xét về phương diện luân lý và tôn giáo. Vấn đề không đơn giản chỉ là lặp đi lặp lại những hành vi cử chỉ bên ngoài cho bằng hành động phù hợp với điều mà con người thấy là quan trọng cho đời sống toàn diện của mình.

Ông Ghandi, vị lãnh đạo nổi tiếng của Ấn độ, đã từng rất ngưỡng mộ Bài giảng trên núi của Chúa Giê-su, đã nói: “ Tôi rất cảm phục và yêu mến Đức Giê-su, nhưng tôi không thể yêu mến các ki-tô hữu bởi vì họ nói mà không làm”. Ông nói thế vì ông đã trải qua một biến cố làm cho ông mất niềm tin vào những người theo Chúa. Xẩy ra là một lần ông đến tham dự thánh lễ tại một nhà thờ ở Nam Phi, tại đây người ta đã ngăn không cho ông vào khi nói với ông rằng nhà thờ này chỉ dành cho người da trắng, còn ông là người da đen xin ông hãy đến nhà thờ dành cho người da màu cách đây hai dãy phố. Ông Ghandi từ đó đã không bào giờ đặt chân tới nhà thờ công giáo nào nữa. Câu chuyện này gợi lên cho chúng ta thấy sự phân biệt đối xử đã từng diễn ra trong nhiều năm tại  nước Mỹ hay tại Nam Phi nơi mà những người da đen không được tham dự thánh lễ dành cho những người da trắng.

Trải qua thời gian, nơi này nơi khác trong Giáo Hội đã từng có những tập tục thành kiến và phân biệt như thế. Và Chúa Giê-su đã lên án những kiểu tập tục và truyền thống phản Tin mừng này. Trong dụ ngôn người Sa-ma-ri-ta-nô nhân hậu, Chúa đã khuyến cáo các thượng tế và tư tế rằng họ cần phải quan tâm chăm sóc người bị nạn bên vệ đường hơn là xa cách họ chỉ vì phải theo những quy định của truyền thống tiền nhân và giữ luật tế lễ cấm đụng đến người bị thương hay người đã chết. Lời khiển trách của Đức Giê-su gửi tới người Phariseu khi xưa thật xác thực khi ngài nói: “Khốn cho các người, hỡi các kinh sư và người Pha-ri-sêu giả hình!”

Đức Giê-su có thái độ cứng rắn với các luật sỹ và pharisêu bởi vì họ thực hành tôn giáo theo lối hình thức bên ngoài mà không sống theo cốt lõi của Lề Luật nên họ trở nên những người dẫn đường đui mù và giả hình.

Vậy Đức Giê-su mời gọi chúng ta hôm nay cùng suy gẫm về việc thực hành đạo và thực hành đức tin trong đời sống. Nguồn cội của việc thực hành là gì nếu không phải là đi xuất phát từ sâu thẳm nơi con tim. Chúng ta nên nhớ không phải cái gì cũng quan trọng như nhau trong đời sống. Anh chị em hãy nhớ lại điều mà Chúa Giê-su dạy về việc dâng lễ: “Nếu khi anh sắp dâng lễ vật trước bàn thờ, mà sực nhớ có người anh em đang có chuyện bất bình với anh, thì hãy để của lễ lại đó trước bàn thờ, đi làm hoà với người anh em ấy đã, rồi trở lại dâng lễ vật của mình” (Mt 5, 23-24). Chúa muốn nhấn mạnh ở đây là việc làm hòa còn quan trọng hơn tất cả của lễ dâng trên bàn thờ.

Đặt nền tảng trên tinh thần của Tin mừng, chúng ta hãy đặt lại những bậc thang giá trị trong việc giữ luật. Đã từng xẩy ra là có nhiều anh chị em cứ lo lắng bất an và cho là đã mắc tội trọng khi chót uống một chút nước trước khi rước lễ vì nghĩ rằng mình vi phạm luật kiêng ăn kiêng uống một giờ trước khi chịu lễ. Hay cho là trầm trọng vì trót ăn thịt trong ngày thứ Sáu hàng tuần. Trong khi đó có những điều còn trầm trọng hơn việc lỡ uống chút nước hay ăn thịt trong ngày thứ Sáu như sự bất hòa, ghen tương, giận ghét, dối trá, nói hành nói xấu còn đang tồn tại trong tâm hồn chúng ta thì lại chẳng mảy may lo lắng buồn sầu.

Dân này thờ kính ta bằng môi miệng nhưng lòng chúng thì xa ta”, lời khiển trách của Đức Giê-su cho thấy lề luật của Chúa phải đi vào nguồn mạch của nó trong sâu thẳm tâm hồn con người. Quả vậy, chính từ bên trong tâm hồn xuất phát ra những dụng ý tốt hay dụng ý xấu.

Để mỗi chúng ta ngày càng trưởng thành hơn trong đức tin, chúng ta cần biết lắng nghe và suy niệm lời Chúa để Lời Chúa luôn là động lực và trở nên nguồn ánh sáng và sức sống của chúng ta. Trong bài đọc II, Thánh Gia-cô-bê tông đồ đã nói rõ ràng rằng “hãy ngoan ngoãn nhận lãnh lời đã gieo trong lòng anh em, lời có sức cứu độ linh hồn anh em”. Lời Chúa được sánh ví như hạt giống là hình ảnh rất sống động cho thấy mảnh đất tâm hồn chúng ta là nơi mà hạt giống này được gieo vãi và tự nó sẽ phát triển và tăng trưởng. Hạt giống này sẽ trổ sinh hoa trái nếu nó được chăm sóc và vun trồng.

Hôm nay, Đức Giê-su chỉ ra cho chúng ta cuội nguồn của sự tốt hay sự xấu, đó chính là con tim con người, vâng “từ bên trong, từ tâm trí người ta xuất phát những tư tưởng xấu, hay tốt”. Nếu con tim chúng ta con chai đá thì hôm nayĐức Giê-su muốn thay trái tim chai đá này của chúng ta bằng một trái tim bằng thịt, đó là một con tim biết yêu thương.  Ngài mời gọi anh chị em và tôi tiếp tục nhìn lại thang giá trị của mình để đặt lại vị trí ưu tiên cho những gì là quan trọng nhất trong cho đời sống đức tin của người tín hữu giữa lòng đời hôm nay. Amen.

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Scroll to Top