Hãy sẵn sàng

Trong tháng 11 này chúng ta đang sống những ngày cuối năm của niên lịch phụng vụ. Mùa thu cũng gọi là mùa lá rụng nhắc nhở chúng ta rằng mọi sự sẽ đi về đích điểm của nó.

Trong ba Chúa nhật cuối cùng này, Giáo hội cho chúng ta suy niệm các đoạn Tin mừng nói về sự tỉnh thức vì ngày Chúa đang đến gần.

Cụ thể bài Tin mừng hôm nay nói với chúng ta về các trinh nữ khôn ngoan và khờ dại. Từ ngữ khờ dại, theo nghĩa kinh thánh, không có nghĩa là không thông minh, nhưng muốn nói tới một người nghịch đạo, một người đối nghịch với Chúa. Từ ngữ này cũng được dùng trong Thánh vịnh 14, 1, đó là: “Kẻ ngu si tự nhủ: “Làm chi có Chúa Trời! “. Trong các sách Tin mừng, thì từ ngữ “ khờ dại” được dùng để chỉ: “ người ngu dại xây nhà trên cát.Gặp mưa sa, nước cuốn hay bão táp ập vào, nhà ấy sẽ sụp đổ, sụp đổ tan tành”. Như vậy, dụ ngôn nói tới sự khờ dại theo chiều kích thiêng liêng.

Tóm lại dụ ngôn này áp dụng cho mỗi chúng ta: đôi khi chúng ta cũng giống như các trinh nữ khôn ngoan biết chuẩn bị dầu đèn, nhưnng cũng có lúc thì lại giống như các trinh nữ khờ dại chỉ biết sống nhất thời không biết lo xa.

Như kinh nghiệm cho thấy thì con người và con vật đều có thói quen dự trù và tích trữ. Khi mùa đông gần đến các con gấu chuẩn bị cho việc ngủ đông, con gấu trúc thì tìm những nơi ấm áp và yên tĩnh. Các con sóc thì nhặt những hạt dẻ tha vào tổ để dự trữ thức ăn cho mùa đông. Con người cũng biết trang bị cho mình chăn áo ấm, giầy ủng và lò sưởi để đón mùa đông đến. Vậy con vật cũng như con người đều tiên liệu và cẩn trọng, khôn ngoan và tỉnh thức trong các hoạt động.

Trong đời sống chúng ta thường gặp phải những lúc khó khăn mà nhờ có sự tích lũy trong sự hiệp thông của tình thương, sự thông cảm với nhau giúp cho chúng ta vượt qua. Khi đó chúng ta đặt câu hỏi “làm thế nào mà tôi có thể vượt qua được?” Đó là sức mạnh của sự từng trải, sự kiên nhẫn, niềm hy vọng và tình yêu cho phép chúng ta thu lượm được hoa trái từ một sự tiên liệu trong kiên trì và hiểu biết.

Ngược lại, có thế chúng ta cũng đã kinh nghiệm được cái giá của việc không biết tiên liệu: khi mất công ăn việc làm cách bất ngờ, khi thiếu quan tâm làm mất đi một tình bạn, khi để cho những bất đồng và cãi vã dẫn tới ly thân và ly dị . Sự khác biệt giữa các trinh nữ khôn ngoan và các trinh nữ khờ dại là khả năng biết tiên liệu mà chuẩn bị dầu đèn.

Một câu hỏi đặt ra là liệu 5 trinh nữ khôn ngoan có ích kỷ khi họ không muốn chia sẻ dầu cho 5 trinh nữ kia? Ở đây Tin mừng không nói về lòng bác ái cho bằng nhấn mạnh điểm quan trọng là: chung cuộc thì mỗi người phải chịu trách nhiệm về sự chọn lựa của mình. Chúng ta sẽ không được cứu độ bởi vì nhà có người đi tu làm linh mục, làm tu sỹ, hay có bố hay mẹ ngày đêm lần hạt, đi thờ đi lễ, hay có con cái làm việc trong các hội từ thiện…Mỗi người phải trả lẽ riêng mình về điều phải làm hay thiếu xót không làm. Ai có phận của người đó. Chúa Giê-su nhấn mạnh về trách nhiệm của mỗi người về sự chọn lựa.

Có người cho rằng niềm tin ki tô giáo là cái gì đó xa lạ, một niềm tin chỉ hướng tới cái gì đó sau cái chết, những người đi đạo chẳng quan tâm gì đến hiện tại…Nhưng thực sự hoàn toàn ngược lại. Niềm tin ki-tô giáo mời gọi chúng ta hành động ngay lúc này, không được lãng phí thời gian được ban cho chúng ta. Sự sống vĩnh cữu bắt đầu ngay lúc này và thời gian ban tặng cho chúng ta như một quà tặng để chúng ta mở con mắt tâm hồn làm những điều tốt lành bao nhiêu có thể.

“Hãy sẵn sàng”. Vấn đề ở đây không phải là ngồi để xem lúc nào mình sẽ chết, nhưng là luôn sẵn sàng cho việc gặp gỡ Thiên Chúa.

Bạn sẽ làm gì nếu bạn biết rõ bạn chỉ còn sống đúng một ngày nữa thôi?” Đó là chính câu hỏi của một nhà giáo đã đặt cho 625 học sinh người Đức trong 12 trường và có kết quả:

20% được hỏi liền trả lời: “Chúng sẽ dùng thời gian còn lại để uống say sưa, hút ma túy và vui chơi cho thoả thích”.

Cuối cùng có một nữ sinh 18 tuổi trả lời: “Tôi sẽ dành thời gian còn lại để chuẩn bị cho giờ cuối cùng của tôi. Tôi sẽ dành buổi tối cuối cùng để đến gặp Chúa và cảm tạ Chúa đã ban cho tôi môt đời sống hạnh phúc và đầy đủ”.

Chúa đến bất chợt, hôm nay, ngày mai hay một ngày gần đây. Vậy chúng ta phải làm gì để chuẩn bị cho giờ đó? Hay chúng ta chỉ mãi sống trong nếp sống cũ?

Các tín hữu chúng ta không sống với cuốn lịch trong tay, để cố mà đoán xem ngày mà Thiên Chúa sẽ đến, những là sống với một cái la bàn để giúp cho chúng ta hướng đi mà tiến tới cấp bến bình an. Và khi mà ngày của sự chết sẽ đến, có thể là một tuần nữa, hay nhiều năm nữa, thì chúng ta vẫn cứ sẵn sàng với dầu đèn trong tay.

Dầu của lòng bác ái làm cho cây đèn đời sống của chúng ta luôn cháy sáng vì chính Chúa đã nói: “ mỗi lần anh em làm những điều này cho những kẻ bé nhỏ nhất của ta đây chính là làm cho ta vậy”. Vâng Thiên Chúa cho chúng ta thời gian để chúng ta có thể chuẩn bị thật tốt cho ngày Chúa đến. Và như thế những ai chuẩn bị sẵn sàng, sẽ được vào dự tiệc cưới trên trời. Amen.