hai mon de emmaus

Là người được sai đi loan báo Tin mừng

hai mon de emmaus

Tin mừng Chúa Nhật III Phục Sinh

Luca 24, 13 – 25

13 Vào ngày thứ nhất trong tuần, có hai người trong nhóm môn đệ đi đến một làng kia tên là Em-mau, cách Giê-ru-sa-lem chừng mười một cây số. 14 Họ trò chuyện với nhau về tất cả những sự việc mới xảy ra. 15 Đang lúc họ trò chuyện và bàn tán, thì chính Đức Giê-su tiến đến gần và cùng đi với họ. 16 Nhưng mắt họ còn bị ngăn cản, không nhận ra Người. 17 Người hỏi họ : “Các anh vừa đi vừa trao đổi với nhau về chuyện gì vậy ?” Họ dừng lại, vẻ mặt buồn rầu.

18 Một trong hai người tên là Cơ-lê-ô-pát trả lời : “Chắc ông là người duy nhất trú ngụ tại Giê-ru-sa-lem mà không hay biết những chuyện đã xảy ra trong thành mấy bữa nay.” 19 Đức Giê-su hỏi : “Chuyện gì vậy ?” Họ thưa : “Chuyện ông Giê-su Na-da-rét. Người là một ngôn sứ đầy uy thế trong việc làm cũng như lời nói trước mặt Thiên Chúa và toàn dân. 20 Thế mà các thượng tế và thủ lãnh của chúng ta đã nộp Người để Người bị án tử hình, và đã đóng đinh Người vào thập giá. 21 Phần chúng tôi, trước đây vẫn hy vọng rằng chính Người là Đấng sẽ cứu chuộc Ít-ra-en. Hơn nữa, những việc ấy xảy ra đến nay là ngày thứ ba rồi. 22 Thật ra, cũng có mấy người đàn bà trong nhóm chúng tôi đã làm chúng tôi kinh ngạc. Các bà ấy ra mộ hồi sáng sớm, 23 không thấy xác Người đâu cả, về còn nói là đã thấy thiên thần hiện ra bảo rằng Người vẫn sống. 24 Vài người trong nhóm chúng tôi đã ra mộ, và thấy sự việc y như các bà ấy nói ; còn chính Người thì họ không thấy.”

25 Bấy giờ Đức Giê-su nói với hai ông rằng : “Các anh chẳng hiểu gì cả ! Lòng trí các anh thật là chậm tin vào lời các ngôn sứ ! 26 Nào Đấng Ki-tô lại chẳng phải chịu khổ hình như thế, rồi mới vào trong vinh quang của Người sao ? 27 Rồi bắt đầu từ ông Mô-sê và tất cả các ngôn sứ, Người giải thích cho hai ông những gì liên quan đến Người trong tất cả Sách Thánh.

28 Khi gần tới làng họ muốn đến, Đức Giê-su làm như còn phải đi xa hơn nữa. 29 Họ nài ép Người rằng : “Mời ông ở lại với chúng tôi, vì trời đã xế chiều, và ngày sắp tàn.” Bấy giờ Người mới vào và ở lại với họ. 30 Khi đồng bàn với họ, Người cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, và bẻ ra trao cho họ. 31 Mắt họ liền mở ra và họ nhận ra Người, nhưng Người lại biến mất. 32 Họ mới bảo nhau : “Dọc đường, khi Người nói chuyện và giải thích Kinh Thánh cho chúng ta, lòng chúng ta đã chẳng bừng cháy lên sao ?”

33 Ngay lúc ấy, họ đứng dậy, quay trở lại Giê-ru-sa-lem, gặp Nhóm Mười Một và các bạn hữu đang tụ họp tại đó. 34 Những người này bảo hai ông : “Chúa trỗi dậy thật rồi, và đã hiện ra với ông Si-môn.” 35 Còn hai ông thì thuật lại những gì đã xảy ra dọc đường và việc mình đã nhận ra Chúa thế nào khi Người bẻ bánh.

Suy niệm

Trong suốt mùa Phục sinh, chúng ta tôn vinh Chúa Ki-tô phục sinh, đấng chiến thắng sự chết và tội lỗi. Hận thù và bạo lực của con người không còn tồn tại nơi Ngài, bởi vì tình yêu đã chiến thắng. Hôm nay, chúng ta tiếp lắng nghe hai chứng nhân trên đường Emmaus nói với chúng ta về Đức Ki-tô phục sinh.

Hai môn đệ trên đường Emmaus đã nhận ra Chúa Ki-tô phục sinh khi bẻ bánh. Ngày sau khi nhận ra Đức Ki-tô phục sinh, hai môn đệ đã quay trở lại Giêrusalem cách đó khoảng hai tiếng đồng hồ để loan báo tin vui cho các môn đệ. Kinh nghiệm của hai môn đệ trên đường Emmaus cho thấy một sự hiển nhiên là khi người ta đã nhận ra và đón tiếp Chúa Ki-tô phục sinh thì người ta không thể giữ cho riêng mình mà người ta muốn loan báo Chúa phục sinh cho người khác. Như vậy nhận biết Đức Ki-tô rồi thì bước tiếp theo là phải loan báo cho người khác để họ cũng được nhận ra và gặp gỡ Đức Ki-tô.

Chúng ta cũng vậy, chúng ta cũng được sai đi làm chứng tá cho niềm tin mà chúng ta đã xác tín. Điều quan trọng là chúng ta không được giữ lại Đức Ki-tô cho riêng mình để ở lại ù lì với các tín hữu khác bên trong sự an toàn của Giáo Hội. Nhưng làm chứng tá đòi hỏi sự nối kết với mọi người, cách riêng với những người đang sống ở bên lề, ở bên ngoài.

Đức Thánh Cha Phanxicô giúp cho mỗi chúng ta xác tín thêm tinh thần này cách cụ thể cho ngày hôm nay khi Ngài đã đưa ra “Kế hoạch hồi sinh” sau đại dịch Covid 19, trong đó Ngài nói: Virus corona gây ra nỗi đau lớn nhưng cũng giúp chúng ta tái khám phá gia đình hiệp nhất. Đại dịch cần được điều trị bằng “kháng thể liên đới”, một tinh thần đồng trách nhiệm. Ngài nhấn mạnh: “Mỗi hành động cá nhân không phải là một hành động đơn độc”. Tốt hơn hay tệ hơn, tất cả các hành động của chúng ta đều ảnh hưởng đến người khác. Mỗi người là một nhân vật chính của lịch sử và có thể phản ứng với những tệ nạn ảnh hưởng đến hàng triệu người trên toàn thế giới. Ngài nói: “Nó không cho phép chúng ta viết lịch sử hiện tại và tương lai bằng cách quay lưng lại với đau khổ của rất nhiều người.”

Loan báo Tin mừng, không chỉ loan báo những công thức sơ cứng, không thể hài lòng với những lời hay ý đẹp. Chúa Giê-su không gửi chúng ta đi làm những điều đó. Điều quan trọng hơn cả là làm sao để cho những lời rao giảng này đơm hoa kết trái trong cuộc sống mỗi ngày. Để được thế, cần phải đặt cuộc đời mình trong tình yêu của Thiên Chúa.

Vậy để trở thành những chứng nhân đích thật của Chúa, mỗi tín hữu cần làm cho cuộc đời mình chìm ngập và ở lại trong sự hiện diện của Chúa. Cụ thể là nếu tôi không dành thời gian để đón nhận những người mà Chúa gửi đến thì không có gì tiếp tục trong tương lai. Tôi sẽ như là muối đã ra lạt không còn ích lợi gì cho đời. Tin mừng của Chúa nhật hôm nay nhắc nhớ tôi rằng hai môn đệ Emmaus đã nhận ra Chúa nhờ việc trải qua hai thời điểm quan trọng: đó là đón nhận Lời Chúa và tham dự nghi thức bẻ bánh. Vâng, Thánh lễ là nơi để chúng ta được mời gọi đào sâu sứ mạng mà Thiên Chúa mời gọi chúng ta.

Vậy chúng ta hãy tận dụng cơ hội đã tặng ban cho chúng ta qua thánh lễ mỗi ngày, qua việc lắng nghe và đem Lời Chúa ra thực hành, nhờ đó chúng ta sẽ gặp được Đức Ki-tô phục sinh để có thể trao ban niềm vui cho người khác vì Đức Thánh Cha Phanxicô đã nói rằng “ Niềm vui Tin mừng lấp đầy con tim và cuộc đời của những ai gặp gỡ Đức Giê-su. Ai để cho Đức Ki-tô cứu độ sẽ được tự do với tội lỗi, với nỗi buồn, với sự trống vắng và cô đơn. Với Đức Giê-su Ki-tô niềm vui sẽ này sinh và tiếp tục trổ sinh dồi dào.

Lạy Chúa, chúng con cầu xin Chúa mở lòng chúng con ra để đón lấy niềm vui của Tin mừng. Ước gì Lời Chúa luôn mãi là của ăn và là kho tàng để chúng con tìm kiếm mỗi ngày. Lạy Chúa, bỏ ngài chúng con biết theo ai vì chính Ngài là Lời ban sự sống đời đời. Amen.

Giáo xứ Chính Tòa Hà Nội

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Scroll to Top