Này là Mình Thầy

CHÚA NHẬT IX THƯỜNG NIÊN B – LỄ MÌNH MÁU THÁNH CHÚA GIÊ-SU

Có câu chuyện kể về một thầy chủng sinh trong kỳ nghỉ hè dẫn khách du lịch tham quan Đền thờ thánh Phêrô ở Roma. Thầy ấy dẫn đầu một nhóm du khách Nhật Bản, những người hoàn toàn không biết gì về đức tin công giáo. Với sự cẩn trọng đặc biệt, thầy đã giải thích những kiệt tác tuyệt vời về nghệ thuật, về điêu khắc và kiến trúc cho đoàn khách. Cuối cùng họ kết thúc tại Nhà nguyện Thánh Thể, thầy cố gắng hết sức để giải thích ngắn gọn đó là gì. Khi cả nhóm giải tán, một người đàn ông lớn tuổi, người đã luôn chú ý đến các lời thuyết minh, ở lại và hỏi: “Thứ lỗi cho tôi, cậu có thể giải thích thêm câu ‘Mình Thánh Chúa’ được không?” Thầy chủng sinh đã làm theo yêu cầu, sau đó người đàn ông thốt lên: “À, nếu đúng như vậy thì những gì trong nhà nguyện này là một tác phẩm nghệ thuật có giá trị hơn bất cứ thứ gì khác trong vương cung thánh đường này!”

Lễ Mình Máu Chúa Giê-su hôm nay nhắc nhở chúng ta việc tôn sùng Bí tích Cực Trọng và yêu mến Chúa Giêsu Thánh Thể, vì đó là nguồn mạch của sự sống thiêng liêng nơi mỗi tín hữu.

Để hiểu được ý nghĩa của ngày lễ, chúng ta cần hiểu từ ngữ Mình và Máu ở đây theo ý nghĩa Kinh thánh hơn là hiểu theo ý nghĩa Thịt Máu thông thường. Theo nghĩa Kinh thánh thì Mình Máu Chúa không có nghĩa là thân xác nhưng là con người toàn thể: này là Mình thầy sẽ bị nộp…này là Máu thầy sẽ đổ ra…Lời của Chúa Giê-su nói cho thấy Hy tế của Chúa Giê-su. Ngài nộp mình vì chúng ta và cho muôn người có nghĩa là Ngài hiến thân mình để ban ơn cứu độ cho toàn thể nhân loại.

Hy tế của Chúa Giê-su cũng là hy tế của toàn thể Hội thánh. Điều này nhắc nhở chúng ta trong câu mời gọi cuối phần dâng lễ vật: anh chị em hãy cầu nguyện để hy tế của tôi và của anh chị em được Thiên Chúa là Cha toàn năng chấp nhận. Hy lễ của tôi và của anh chị em ở đây nói lên hy lễ của toàn thể Giáo Hội được tháp nhập vào Hy Tế của Đức Giê-su để dâng lên Chúa Cha. Hy tế này không chỉ là hy tế của cộng đoàn hiện diện nhưng qua cộng đoàn tất cả Giáo Hội dâng lời cầu nguyện lên Thiên Chúa. Và khi linh mục cất lên lời kinh hiệp lễ “ đây Chiên Thiên Chúa đây đấng xóa tội trần gian” là ngài không chỉ nói lời này với cộng đoàn hiện diện nhưng là nói với toàn thể thế giới. Lời này có ý nghĩa là Chúa Ki-tô tự hiến thân mình làm của ăn nuôi sống nhân loại và phục vụ con người. Ngài yêu thương từng người bằng một tình yêu vượt trên tất cả những gì mà chúng ta có thể tưởng tượng.

Vậy đâu là giây phút quan trọng nhất trong hy tế thánh thể? Thưa đó là giây phút truyền phép, giây phút bánh và rượu trở nên Mình và Máu Chúa Ki-tô. Đây là cao điểm của tình yêu mà Đức Giê-su Ki-tô dành cho chúng ta, vì chính chúng ta mà Chúa Giê-su đã tự hiến thân mình: “Không có tình yêu nào cao quý hơn tình yêu của người hiến mạng sống mình vì người mình yêu”. Món quà tình yêu này không chỉ dành cho những ai hiện diện trong ngôi nhà thờ này mà cho toàn thể nhân loại. Đức Giê-su đã được gửi đến cho nhân loại không phải để lên án nhưng là để cứu rỗi.

Vậy, Thánh lễ là hy tế của Đức Ki-tô mà mỗi chúng ta được mời gọi tham dự, là giây phút quan trọng nhất của tuần lễ. Chúa Ki-tô phục sinh nối kết chúng ta với ngài trong khi cử hành thánh lễ. Mỗi lần thánh lễ chúng ta cử hành là mỗi lần Đức Ki-tô yêu mến chúng ta hơn bao giờ hết. Trong những lúc mà chúng ta thiếu vắng linh mục dâng lễ, thánh lễ thật là vô giá đối với người tín hữu chúng ta. Như trong cuốn 5 chiếc bánh và 2 con cá, Đức Cố Hồng Y Phanxicô Nguyễn Văn Thuận đã cảm nghiệm được điều đó khi viết rằng “sức mạnh độc nhất của tôi là bí tích Thánh Thế”.

Ngài đã chia sẻ rất cảm động về thời gian ở trong tù rằng: câu hỏi mà bao nhiều người hỏi tôi là “Trong tù cha có dâng lễ được không?” Và thực sự họ có lý, vì Thánh Thể là kinh nguyện đẹp nhất, là đỉnh cao của cuộc đời Chúa Giêsu”.

Khi Ngài bị bắt, ngài đi tay không và Ngài đã viết tin nhắn về nhà để mọi người gửi cho Ngài một chiếc lọ nhỏ đựng rượu lễ và bánh lễ để Ngài có thể dâng lễ. Mỗi ngày với ba giọt rượu và một giọt nước trong lòng bàn tay, Ngài dâng thánh lễ.

Vâng, cũng như Đức Hồng Y Phanxicô, bí tích thánh thể thật sự là nguồn sức mạnh độc nhất của chúng ta, vì thiếu Mình và Máu Thánh Chúa, đời sống thiêng liêng của mỗi chúng ta sẽ chết, đời sống đức tin của chúng ta sẽ chết.

Như Đức Hồng Y Phanxicô đã cảm nghiệm: “Thánh Thể, Thịt Máu Chúa làm cho chúng tôi sống, “ ta đến là để chúng có sự sống và có một cách dồi dào”. Như Manna nuôi dân Do Thái đi đường về đất hứa, Thánh Thể sẽ nuôi con đi cùng đường hy vọng.”

Quả vậy, giờ phút này đây, Đức Ki-tô đang hiện diện với chúng ta như tấm bánh sống động từ trời ban xuống. Nếu ai ăn bánh này người đó sẽ có sự sống đời đời. Thánh thể thật sự là một món quà tuyệt hảo vì đó là của ăn cho sự sống đời đời của mỗi chúng ta.

Trong ngày lễ kính Mình Máu Thánh Chúa, chúng ta hãy tiếp tục dâng lời lời tạ ơn về điều kỳ diệu mà Chúa ban xuống nhân loại. Và chúng ta hãy dâng lên Chúa lời cầu nguyện lời nguyện của vị linh mục chủ tế trước khi rước lễ: Xin Mình và Máu Chúa cứu con khỏi mọi tội lỗi và mọi sự dữ; xin cho con hằng tuân giữ giới răn Chúa và đừng để con lìa xa Chúa bao giờ. Amen.