Niềm tin của con đã cứu chữa con

Các loại bệnh mãn tính, các loại bệnh ung thư, hay là việc chết sớm luôn là nỗi ám ảnh và ngăn cản chúng ta kiểm soát đời sống. Càng về già, chúng ta càng nhận ra là mình khó mà làm chủ được sức khỏe thể lý cũng như tinh thần. Dù có cố gắng đến mấy thì tuổi già, bệnh tật và cái chết cũng sẽ đến với bất cứ ai.

Có thể nói bệnh tật và sự chết sẽ đánh thức mỗi chúng ta là đừng có mà gắn bó với của cải vật chất đời này, cũng như mời gọi chúng ta chuẩn bị đối mặt với thực tế của chặng đường cuối cùng mà chúng ta cố quên nó đi. Ai cũng cố gắng không nghĩ tới nó, và cho rằng nó chỉ xẩy ra với những người khác. Tuy nhiên bệnh tật và sự chết thực sự là những điều quan trọng liên quan cách cụ thể tới đời sống mỗi chúng ta.

Hôm nay, Tin mừng kể về người phụ nữ đã chịu một căn bệnh đặc biệt làm cho bà rất khổ sở. Đối với bà không chỉ là một sự đau đớn thể xác nhưng sẽ còn gây ra cho bà sự ghẻ lạnh vì khi mặc bệnh loạn huyết, theo luật do thái thì bị coi là ô uế, không được đụng đến ai và không ai được đụng đến người bệnh. Bà sẽ phải bị cách ly, bị mọi người xa lánh nếu mọi người biết bà mang bệnh. Những điều cấm kỵ như thế, là là do y khoa thời đó chưa phát triển. Cũng như đối với con gái ông Giairô đã chết. Chúa Giê-su biết rõ theo luật do thái thời đó thì việc đụng đến một xác chết là sẽ bị mặc nhơ. Nhưng Ngài không sợ chống lại nhưng điều cấm kỵ, khi Ngài ăn uống với những người cùi hủi và tội lỗi, cũng như không sợ tiếp xúc với họ.

Bài Tin mừng hôm nay nhấn mạnh cách đặc biết tới các động từ “sờ vào” hay “cầm lấy”: người phụ nữ trong câu chuyện sờ vào áo Chúa Giê-su và được khỏi bệnh, hay Chúa Giê-su cầm lấy tay cô bé đã chết để làm cho cô sống lại. Ở đây thánh Mác-cô nhấn mạnh tới tầm quan trọng của việc tiếp xúc với Thiên Chúa. Trong các chương của Tin mừng, thánh sử đã viết rằng tất cả những bệnh nhân đều tuốn  đến với Chúa Giê-su để được Ngài đặt tay. Có chỗ thánh sử còn viết: “ Người đi tới đâu, vào làng mạc, thành thị hay thôn xóm nào, người ta cũng đặt kẻ ốm đau ở ngoài đường ngoài chợ, và xin Người cho họ ít là được chạm đến tua áo choàng của Người; và bất cứ ai chạm đến, thì đều được khỏi”.(Mc 6, 56), hay trong Tin mừng Luca, có viết “ Tất cả đám đông tìm cách sờ vào Người, vì có một năng lực tự nơi Người phát ra, chữa lành hết mọi người” (Lc 6, 19). Đối với các thánh sử, năng lực này không có ma thuật gì. Đó chính là quyền năng của Thiên Chúa hoạt động qua Chúa Giê-su và nếu xảy ra phép lạ là do một sự đáp trả của niềm tin.

Ai trong chúng ta cũng đều mang lấy những đau đớn về thể xác và tinh thần. Đời sống chúng ta thật là mong manh. Nhưng những thiếu thốn, mong manh và yếu đuối của chúng ta lại là những lý do để chúng ta có ước muốn đụng chạm tới Chúa Giê-su, tiếp xúc với Ngài. Đến với Chúa, đụng chạm tới Chúa không cần thiết là để các bệnh tật biến mất khỏi chúng ta nhưng quan trọng là Thiên Chúa có quyền năng làm dịu đi những nỗi sợ hãi và hâm nóng niềm hy vọng cho chúng ta.

Tin mừng hôm nay nhấn mạnh hai điều quan trọng:

  • Trước hết đó là cần phải xem lại những điều kiêng kỵ và định kiến. Ai trong chúng ta cũng có những kiêng kỵ và những định kiến với người khác. Vậy mỗi người được mời gọi noi gương Chúa Giê-su đừng ngại đến gần những anh chị em đang chịu đau khổ vì bệnh tật hay vì một lý do nào đó mà bị xa lánh.
  • Thứ hai là tầm quan trọng của đức tin. Đối với người đàn bà mắc bệnh băng huyết, Chúa Giê-su đã nói với bà: “Này con, lòng tin của con đã cứu chữa con. Con hãy về bình an và khỏi hẳn bệnh”. Còn đối với ông trưởng hội đường thì Ngài nói: “ Ông đừng sợ, chỉ cần tin thôi”.

Mỗi chúng ta hôm nay hãy tự hỏi xem đức tin của mình ở mức độ nào và đã làm gì để đức tin được triển nở và đạt tới một đức tin trưởng thành. Mỗi chúng ta cần gia tăng đức tin bằng việc lắng nghe và suy niệm Lời Chúa, bằng việc cầu nguyện và nhất là luôn biết cầu xin Chúa ban thêm đức tin cho chúng ta. Amen.

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Scroll to Top