Nói mà không làm

Trong trong các đoạn trước của Tin Mừng Thánh Matthêu, Chúa Giêsu thường dùng các dụ ngôn để lên án những người Pha-ri-sêu: như dụ ngôn người tá điền sát nhân, hay dụ ngôn những người khách được mời dự tiệc cưới.

Nhưng lần này, Chúa Giêsu công khai lên án họ, và Ngài tố cáo họ như thế trước đám đông dân chúng, đó là: “họ nói mà không làm”.

Và những điều lên án sau đó sẽ ngày càng trở nên mạnh mẽ hơn khi Chúa nói họ là: “Những người dẫn đường mù quáng, những ngôi mộ tô vôi trắng, những loài rắn độc, những đứa con của những kẻ sát nhân! “.

Vậy lẽ nào Chúa Giêsu là Đấng hiền lành mà lại nói những lời thế? Tại sao Chúa lại có cách đối xử phũ phàng như vậy? Thưa:

Bởi vì những người pharisêu đã cho họ là người tuân thủ và áp dụng Lề luật, và đã tự trao cho mình quyền lực bất khả xâm phạm trong xã hội Do Thái, như: quyền nói nhân danh Chúa, quyền xác định điều gì được phép và điều gì là bị cấm, quyền đánh giá mọi người theo tiêu chuẩn mà họ đặt ra.

Với chính Chúa Giêsu, họ còn ngạo mạn thách thức: “Ai cho ông quyền làm điều đó “.

Ông nên nhớ là: “Chúng tôi không trao cho ông bất kỳ quyền hạn nào để ông được hành động như thế.”

Và người pharisêu chẳng quan tâm và ghé mắt đến: người yếu đuối, người nghèo, người tàn tật, người tội lỗi, người không phải Do Thái.

Và trên thực tế, họ cũng loại trừ Thiên Chúa, bởi vì Thiên Chúa của họ là Luật, Luật này chỉ dùng để thiết lập quyền lực của họ.

Chính vì vậy mà trong bài Tin mừng hôm nay, chúng ta thấy trước hết Chúa Giêsu trong cơn giận dữ, đã lớn tiếng phê phán để cho người ta biết tôn kính Thiên Chúa.

Chúa sẽ không bao giờ chấp nhận việc con người phục vụ Chúa để rồi biến Ngài thành công cụ chính trị hoặc thành bình phong cho những âm mưu của con người.

Chúa đã lật bàn của những kẻ buôn tiền trong Đền Thờ,

Chúa còn mạnh mẽ hơn nữa khi lật đổ vị thế của những kẻ buôn bán Thiên Chúa.

Tiếp đến Tin mừng hôm nay còn cho thấy Chúa Giêsu cũng đã lên tiếng để người ta biết tôn trọng con người: đó là phải dỡ bỏ những gánh nặng đang đè bẹp con người, phải giải thoát con cái Thiên Chúa khỏi những gánh nặng ấy và đập tan sự kiêu ngạo của những người tự gọi mình là Thầy.

“Đừng gọi ai là Cha vì anh em chỉ có một Cha ở trên trời… Ta nói cho anh em biết rằng tất cả anh em đều là anh em.”

Chúng ta cần hiểu rõ ở đây: Chúa Giêsu không lên án chi tiết này hay chi tiết kia về hành vi của các luật sĩ và người Pha-ri-sêu, nhưng Ngài lên án toàn bộ thái độ của họ, cách suy nghĩ của họ, tâm trí của họ, quyền lực giả tạo mà họ tự gán cho mình.

Từ đoạn Tin mừng này trở đi, sẽ diễn ra một cuộc chiến tổng lực giữa những người cứng lòng này với Chúa Giêsu. Bởi vì điểm chính yếu trong cuộc xung đột chính là người dân: đó là cuộc xung đột giữa Chúa Giêsu hành động vì dân và những người của Lề luật đã bị bóp méo.

Và từ nay trở đi kết quả của cuộc chiến là điều không thể nghi ngờ: “vua chúa thế gian này” sẽ đạt được chiến thắng cuối cùng trước Chúa Giêsu theo lẽ thế gian.

Không phải vô cớ mà Thánh sử Mátthêu nhớ lại những lời gay gắt của Chúa Giêsu, bởi vì:

Sau cái chết và sự phục sinh của Chúa Giêsu, những Kitô hữu đầu tiên đã bị người Do Thái chèn ép.

Và trong các cộng đồng Kitô giáo, có những người Do Thái cải đạo muốn duy trì các yêu cầu của Luật, và họ muốn điều khiển người khác.

Điều này bình thường vì ngay từ cộng đoàn sơ khai, giữa các Kitô hữu có những người đóng các vai trò, lãnh đạo khác nhau: nhưng điều quan trọng mà Chúa Giê-su muốn nhắm tới, đó là chính trong tình huynh đệ và sự phục vụ mà những chức năng này phải được thực hiện. Không có vấn đề về trang phục, phù hiệu, địa vị danh dự, danh hiệu: “Đừng mang danh hiệu Rabbi – Thầy,” vì Chúa Giêsu đã dạy: “ tất cả các anh em đều là anh em và các anh em chỉ có một Thầy duy nhất, đó là Chúa Kitô”.

Bây giờ, vị Thầy Giê-su này không giống như những người khác, Ngài có địa vị trái ngược với những gì thế gian nhìn thấy nơi một bậc thầy hay một nhà lãnh đạo.

Ngài thích kẻ yếu và sự yếu đuối của họ hơn kẻ mạnh và quyền lực.

Ngài đã quỳ gối xuống trước các môn đệ để rửa chân cho họ.

Và Thánh Gioan, chứng nhân cho đời sống của Giáo hội ngay từ đầu, đã biết rõ lý do tại sao ngài kể lại việc rửa chân tại phòng tiệc ly, trong khi ba sách Tin Mừng khác đã trình thuật về việc thiết lập Bí tích Thánh Thể.

Thánh Gioan nhìn thấy trong cuộc đời của Chúa Giêsu chỉ có thông điệp tình yêu của Ngài. Và Người cứ lặp đi lặp lại: “Hỡi các con bé nhỏ của Cha, hãy yêu thương nhau”.

Vậy chúng ta hãy tự đặt cho mình câu hỏi ngày lúc này và ngay hôm nay là: mối bận tâm lớn nhất của đời sống chúng ta có phải là như vậy không? Amen.