Tấm lòng

Người đời thường đánh giá theo bề ngoài, còn Thiên Chúa thì đánh giá theo tấm lòng. Tấm lòng thành này phản chiếu qua gương sống của hai người phụ nữ được thuật lại trong hai bài đọc Kinh thánh mà chúng ta vừa nghe.

Mang thân phận là những bà góa, không được mọi người chú ý và coi trọng trong xã hội thời đó, hơn nữa lại là những bà góa nghèo, nhưng các bà góa nghèo này đã biểu lộ một tình yêu với Chúa và tha nhân không chỉ bằng tình cảm xuông nhưng còn bằng những hành động cụ thể.

Quả vậy, nếu yêu là hành động, thì tình yêu được diễn tả bằng sự cho đi mà không hề tính toán. Bà góa nghèo Sarepta trong bài đọc I đã trao tặng ngôn sứ Ê-li-a không phải những cái bà dư thừa, mà là chính chiếc bánh cuối cùng của mẹ con bà. Sở dĩ bà làm như thế vì bà có lòng tin tưởng phó thác vào lời hứa của Thiên Chúa. Cũng thế bà góa nghèo trong Tin mừng đã bỏ 2 đồng bạc và trong hòm tiền của Đền Thờ, không đáng giá trị bao nhiêu. Bà góa nghèo tiền nhưng đã làm một nghĩa cử đẹp vì bà là người giàu lòng. Đức Giê-su quan sát và thấy được đây là hình ảnh đẹp nên gọi các môn đệ đến chỉ cho họ thấy và dạy họ noi gương.

Cũng vậy, Mẹ Têrexa kể rằng một hôm Mẹ đang đi trên đường phố thì gặp một người ăn xin. Người này nói : “Thưa Mẹ Têrêxa, ai nấy cũng cho Mẹ hết. Hôm nay tôi cũng xin được cho mẹ. Trọn ngày hôm nay tôi chỉ xin được 30 xu. Tôi muốn cho mẹ hết”. Mẹ Têrêxa suy nghĩ một lúc : “Nếu tôi lấy 30 xu này thì người ăn xin này sẽ không có gì để ăn đêm nay, nhưng nếu tôi không lấy thì ông sẽ đau lòng. Vì thế tôi đưa tay ra nhận số tiền. Quả thực tôi chưa từng thấy một khuôn mặt nào rạng rỡ niềm vui như gương mặt người ăn xin này khi ông nghĩ rằng ông cũng có cái gì đó cho Mẹ Têrêxa”.

Và Mẹ Têrêxa kể tiếp : “Thật là một hy sinh lớn đối với người nghèo này. Ông đã phải ngồi ngoài nắng suốt ngày mới kiếm được 30 xu. 30 xu chẳng là bao và cũng chẳng làm được gì cho đáng. Nhưng khi ông đưa cho tôi và tôi nhận lấy thì nó trở thành hàng ngàn bởi vì nó được cho với biết bao tình. Thiên Chúa không nhìn đến tầm vóc lớn lao của việc ta làm, Ngài nhìn tấm lòng của ta khi làm việc đó.”

Những hình ảnh đẹp như trên giúp cho chúng ta suy tư về ý nghĩa cao quý của tình yêu: đó là tình yêu luôn được diễn tả bằng hành động. Tấm lòng thành của người đàn bà góa làm cho hành động bỏ tiền vào hòm tiền đền thờ của bà trở nên cao đẹp. Vậy,  hành động chỉ đẹp khi nó diễn tả bằng một tâm tình thật của một tình yêu được đón nhận từ chính Thiên Chúa. Nếu không thì những gì thể hiện ra bên ngoài chỉ là sự giả hình và khoe khoang như hình ảnh của các luật sỹ và Pha-ri-sêu trong bài Tin mừng. Họ rất cao sang, vinh dự với áo thụng, chức quyền, được người ta bái chào ngoài đường, được ngồi chỗ nhất. Thế nhưng đó chỉ là cái vỏ, che đậy bên trong là những tâm hồn kiêu căng, tham lam, ức hiếp những kẻ yếu đuối.

Hình ảnh đẹp của người đàn bà góa nghèo là lý do tốt nhất để mỗi người chúng ta học được bài học của tình yêu, của sự cho đi. Thánh Vi-cen-te Phao-lô rất có lý khi nói: Hạnh phúc thay cho những người nghèo vì có những người nghèo biết cho đi.

Yêu là không tính toán. Người đàn bà góa nghèo đã cho đi tất cả mà không hề toan tính là biểu tượng sống động của một Thiên Chúa là Đấng giàu lòng xót thương, Ngài đã cho chúng ta tất cả qua chính người con yêu dấu của Ngài là Đức Giê-su Ki-tô.

“ Cứ yêu đi rồi muốn làm gì thì làm”,  xin cho mỗi người chúng ta cảm nghiệm được lời của thánh Augustino để  luôn biết yêu thương tha nhân như Chúa yêu thương chúng ta bằng sự trợ giúp tha nhân cách quảng đại mỗi ngày một hơn. Amen.

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Scroll to Top