Muavong1

Tỉnh thức và sẵn sàng

Trong ngày đầu tiên bước vào Mùa Vọng này, trước hết chúng ta một lần nữa nhắc lại ý nghĩa của từ ngữ, đó là chữ “Vọng”. Chữ “Vọng” này giúp ta liên tưởng tới thời gian trông đợi: có thể là trông đợi một người, hay trông đợi một sự kiện đến với chúng ta, và trong ý nghĩa phụng vụ, Mùa Vọng là thời gian trông đợi ngày Chúa đến. Xét về ý nghĩa của sự trông đợi của Mùa Vọng thì chúng ta cử hành ba biến cố của việc Chúa đến: trước hết là biến cố Chúa đến trong thời gian và hằng năm biến cố này được cử hành long trọng vào ngày đại lễ Giáng Sinh 25.12; tiếp đến là biến cố Chúa đến trong đời sống của mỗi người qua việc họ sẵn sàng đón tiếp Chúa; và cuối cùng là biến cố Chúa đến trong vinh quang của ngày cánh chung. Tựu chung cho việc đón đợi ba biến cố Chúa đến này mời gọi chúng ta hãy tỉnh thức và chuẩn bị sẵn sàng, đó cũng là những điều mà các bài đọc kinh thánh mà chúng ta vừa nghe chỉ dạy.

Bài đọc Cựu ước đưa chúng ta vào điểm chia sẻ thứ nhất: tỉnh thức và sẵn sàng vì niềm hy vọng mà Chúa gửi đến cho nhân loại được khởi đầu từ hành trình lịch sử của dân Israel. Ngôn sứ Isaia đã loan báo sứ điệp quan trọng này trong bối cảnh dân Chúa đang bị lưu đầy ở Babilon. Tình trạng bị lưu đày nơi đất khách quê người thật là đau khổ. Nhưng vào cuối thời lưu đày, dân Do thái đã ý thức rằng họ khốn khổ là do họ tội lỗi, nên Ngôn sứ Isaia đã thay mặt dân bày tỏ 2 điều: một mặt, thú nhận tình trạng tội lỗi của dân. Mặt khác, nài xin Chúa đến để tha thứ và cứu thoát họ. Và thực tế là Thiên Chúa đã không bỏ dân Người. Sứ điệp vui mừng này được thực hiện nơi Chúa Giê-su, đấng đã xé trời mà ngự đến và hiện diện giữa nhân loại. Vâng, trong một thế giới mà sự thất vọng đang giết dần giết mòn con người thì những người tin vào sự hiện diện của Chúa lại đang có đó để trao ban niềm hy vọng cho muôn dân.

Còn trong bài đọc tân ước, thì thánh Phaolô đã làm toát lên ý tưởng thứ hai: tỉnh thức và sẵn sàng vì Chúa Giê-su phục sinh và trở thành nền tảng của những người tin. Quả vậy nơi Đức Ki-tô, Thiên Chúa thực thi ơn cứu độ cho mọi người mọi nơi và mọi thời đại. Mặc dầu đã vượt qua cõi chết và bước vào vinh quang của Chúa Cha, Chúa Giê-su đã không bỏ rơi những ai tin ngài. Ngài đã đến đón những người đi trước để thiết lập vương quốc của Ngài. Chính nhờ đó mà mỗi chúng ta sống trong niềm hy vọng sẽ đạt tới ngày đã được ấn định bởi Cha Ngài, ngày mà Ngài sẽ trở lại trong vinh quang cánh chung để dẫn đưa tất cả mọi người bước vào Vương Quốc hằng sống. Và để xứng đáng bước vào nơi mà Ngài đã dọn sẵn, Thánh Phao lô mời gọi tất cả mọi người hãy nhận biết ân sủng mà Thiên Chúa trao ban để làm sao mà trong ngày Chúa đến mọi người vẫn kiên trì trong đức tin và thực thi một đời sống không có gì phải đáng chê trách.

Như vậy, ý tưởng thứ ba đưa chúng ta trở về trọng tâm của chủ đề: tỉnh thức và cầu nguyện bằng việc kiên trì và sống đức tin bằng một đời sống không có gì đáng chê trách trong niềm hy vọng đón ngày Chúa đến. Chúa Giê-su trong bài Tin mừng của Thánh Máccô đã chỉ dạy cụ thể về việc “tỉnh thức’ và ‘sẵn sàng” như là một người đầy tớ tỉnh thức chờ chủ trở về giữa đêm khuya.

Tại sao Chúa Giê-su lại dạy các môn đệ phải tỉnh thức sẵn sàng như người đầy tớ đợi chủ trở về? Thưa vì Ngài sẽ trở lại cách bất ngờ không ai có thể biết và lường trước được. Sự bất ngờ này đòi hỏi người môn đệ phải cầu nguyện để mà canh thức. Hành động cụ thể là sự canh thức, và chỉ có thể được là nhờ vào sự kết hiệp với Chúa qua việc chuyên cần cầu nguyện, và như thế họ không bị bất ngờ khi Chúa đến. Vậy đâu là điều mà mỗi người chúng ta phải làm để chứng tỏ rằng mình đang hành động canh thức để đón nhận sự hiện diện của Chúa?

Để kết luận, xin chia sẻ câu chuyện kể về việc mong đợi Chúa đán của một cụ già. Vào một ngày đẹp trời, khi ông đang ngồi trên ghế xích đu trong một khu vườn, lòng mong đợi Chúa đến. Tình cờ, một em bé gái đang chơi đã để lọt quả bóng vào sân nhà ông, cô gái chạy lại nhặt quả bóng và mở lời làm quen :

– Thưa ông, ngày nào ông cũng ngồi trên chiếc xích đu này, ông đang chờ ai vậy ?

– Cháu còn nhỏ quá làm sao hiểu được điều ông mong đợi, ông cụ đáp.

– Có lẽ cháu nhỏ thật, nhưng mẹ cháu nói : có điều gì trong lòng thì hãy nói ra, có nói ra mới hiểu rõ hơn.

Nghe cô bé nói có lý, ông cụ liền thổ lộ :

– Ông đang chờ đợi Chúa đến.

Cô bé tròn xoe đôi mắt kinh ngạc. Ông già mới giải thích :

– Trước khi nhắm mắt, ông muốn tin chắc rằng có một Thiên Chúa, ông cần một dấu hiệu cháu à!

Bấy giờ cô bé mới lên tiếng :

– Ông chờ một dấu hiệu ư ? Thưa ông, Chúa đã cho ông một dấu hiệu : mỗi khi ông hít thở không khí, mỗi khi ông nghe tiếng chim hót, mỗi khi ông nhìn hạt mưa rơi. Chúa đã cho ông một dấu hiệu trong nụ cười trẻ thơ, trong nước mắt người đau khổ. Ông ơi, Chúa ở trong ông. Chúa ở trong cháu, không cần phải tìm kiếm, vì Người luôn ở đó

“ Ông ơi, Chúa ở trong ông. Chúa ở trong cháu, không cần phải tìm kiếm, vì người đang ở đó”. Lời nói đơn sơ trong sáng của cháu bé giúp cho chúng ta xác tín về sự hiện diện của Chúa, niềm xác tín này sẽ là trợ lực lớn lao để chúng ta hân hoan sống tâm tình mùa vọng hôm nay bằng việc thực thi Lời Chúa và Giáo huấn của Giáo Hội bằng những hành động cụ thể. Xin đọc lại lời Thánh Phao-lô như là một tâm tình tóm kết rất chí lý thúc đẩy chúng ta trong ngày khởi đầu của Mùa Vọng này: “Anh em thân mến. Đêm sắp tàn, ngày gần đến. Vậy hãy loại bỏ những việc làm đen tối và cầm lấy vũ khí của sự sáng để chiến đấu. Chúng ta hãy ăn ở cho đúng đắn như người đang sống giữa ban ngày: Không chè chén say sưa, không chơi bời dâm đãng, cũng không cãi cọ ghen tương. Nhưng anh em hãy mặc lấy Chúa Giê-su Ki-tô, và đừng chiều theo tính xác thịt mà thoả mãn các dục vọng” (Rm 13,12-14). Amen.